张春陔侍御仪徵城中得异石甚佳为赋此篇

文身旧俗荒不经,百怪巧竞镌幽冥,万品镵空贸其形。

娲皇所遗龙伯得,戏凿顽矿瞠珑玲。甲角穿穴波痕紫,雾雨荡磨岩气青。

一卷环玮表独立,千秋俶诡谁为听。侍御来自古真州,一舸载归此物尤。

自言搜取出败砾,不知当年谁氏留。我为摩挲三叹息,豪家旧迹今荒棘。

菱溪大石出清漪,庐陵苦为刘金悲。一时志得珍环列,百年事住波东驰。

富儿奢惑吁可讪,高人耆好本难删。东坡一死万事足,仇池片石百回看。

宝晋斋前玉珠白,零陵亭畔奔云环。妖奇环怪感精魄,贤愚雅俗同心剜。

好奇有癖谁能免,遇物不留安所患。作诗一笑君勿嗛,石不能言傥头点。

拼音

wén shēn jiù sú huāng bù jīng,bǎi guài qiǎo jìng juān yōu míng,wàn pǐn chán kōng mào qí xíng。

wā huáng suǒ yí lóng bó dé,xì záo wán kuàng chēng lóng líng。jiǎ jiǎo chuān xué bō hén zǐ,wù yǔ dàng mó yán qì qīng。

yī juǎn huán wěi biǎo dú lì,qiān qiū chù guǐ shuí wèi tīng。shì yù lái zì gǔ zhēn zhōu,yī gě zài guī cǐ wù yóu。

zì yán sōu qǔ chū bài lì,bù zhī dāng nián shuí shì liú。wǒ wèi mó sā sān tàn xī,háo jiā jiù jì jīn huāng jí。

líng xī dà shí chū qīng yī,lú líng kǔ wèi liú jīn bēi。yī shí zhì dé zhēn huán liè,bǎi nián shì zhù bō dōng chí。

fù ér shē huò xū kě shàn,gāo rén qí hǎo běn nán shān。dōng pō yī sǐ wàn shì zú,chóu chí piàn shí bǎi huí kàn。

bǎo jìn zhāi qián yù zhū bái,líng líng tíng pàn bēn yún huán。yāo qí huán guài gǎn jīng pò,xián yú yǎ sú tóng xīn wān。

hǎo qí yǒu pǐ shuí néng miǎn,yù wù bù liú ān suǒ huàn。zuò shī yī xiào jūn wù qiǎn,shí bù néng yán tǎng tóu diǎn。

作者介绍

张裕钊

清 · 1823年 - 1894年

清湖北武昌人,字廉卿。道光二十六年举人,授内阁中书。文字渊懿,历主江宁、湖北、直隶、陕西各地书院,成就后学甚众。研究训诂,专主音义。善书,工古文,为晚清一大家。有《左氏服贾注考證》、《今文尚书考證》、《濂亭文集》。

查看全部作品 →