游叠彩岩风洞示从游诸生

天孙纤就七襄锦,天风吹落堆漓江。湘妃汉女拾不得,化为巨石舂涛泷。

縠纹皴绉耀初日,扬辉烂若烧华釭。里底况是?珑玉,外文中通美可双。

谁磨利斧凿心脊,剔抉灵窍开顽蠢。造化小儿好游戏,狡狯无乃伤鸿庞。

前敞南荣辟堂奥,岩溜一缕飞流淙。溅珠跳沫无昏晓,仿佛金石鸣琤鏦。

僧言煮茶甚甘冽,游者往往携罂缸。急令引瓢试铛鼎,数啜果媚枯喉噇。

旋螺䆗窱出山背,划然龈腭含崆㟅。拱辰亭矗碍星宿,支撑华盖排天杠。

壁立千仞俯空阔,连延野绿来轩窗。历落村庄争入眼,原田绣错纷耕䎫。

海燕沙鸥掠洲渚,青蘋渺渺吹兰茳。还邀天籁穿地肺,风挟雨液声??。

石气冷兼凉飔入,冰人肌骨神为?。祝融之墟乃有此,恍疑身世超炎邦。

笑谓同人可归咏,为舞雩曲翻新腔。待携七尺桃笙来,结夏枕此六月飞雪之石矼。

拼音

tiān sūn xiān jiù qī xiāng jǐn,tiān fēng chuī luò duī lí jiāng。xiāng fēi hàn nǚ shí bù dé,huà wèi jù shí chōng tāo lóng。

hú wén cūn zhòu yào chū rì,yáng huī làn ruò shāo huá gāng。lǐ dǐ kuàng shì líng lóng yù,wài wén zhōng tōng měi kě shuāng。

shuí mó lì fǔ záo xīn jí,tī jué líng qiào kāi wán chǔn。zào huà xiǎo ér hǎo yóu xì,jiǎo kuài wú nǎi shāng hóng páng。

qián chǎng nán róng pì táng ào,yán liū yī lǚ fēi liú cóng。jiàn zhū tiào mò wú hūn xiǎo,fǎng fú jīn shí míng chēng cōng。

sēng yán zhǔ chá shén gān liè,yóu zhě wǎng wǎng xié yīng gāng。jí lìng yǐn piáo shì dāng dǐng,shù chuài guǒ mèi kū hóu chuáng。

xuán luó yǎo tiǎo chū shān bèi,huà rán kěn è hán kōng yáng。gǒng chén tíng chù ài xīng sù,zhī chēng huá gài pái tiān gāng。

bì lì qiān rèn fǔ kōng kuò,lián yán yě lǜ lái xuān chuāng。lì luò cūn zhuāng zhēng rù yǎn,yuán tián xiù cuò fēn gēng chuàng。

hǎi yàn shā ōu lüè zhōu zhǔ,qīng píng miǎo miǎo chuī lán jiāng。hái yāo tiān lài chuān dì fèi,fēng xié yǔ yè shēng pāng pāng。

shí qì lěng jiān liáng sī rù,bīng rén jī gǔ shén wèi。zhù róng zhī xū nǎi yǒu cǐ,huǎng yí shēn shì chāo yán bāng。

xiào wèi tóng rén kě guī yǒng,wèi wǔ yú qū fān xīn qiāng。dài xié qī chǐ táo shēng lái,jié xià zhěn cǐ liù yuè fēi xuě zhī shí gāng。

作者介绍

李茹旻

清 · 1657年 - 1734年

清江西临川人,字覆如,号鹭洲。康熙五十二年进士,官内阁中书。与兄李事之均工诗文,京师号为“临川二李”。有《太平府志》、《粤西通志》、《二水楼诗文稿》。

查看全部作品 →