余与晋卿往来数月既尽读其诗歌骈文墨子之属最后又得读其古文益服其无所不能携至保定视吾师吾师叹嗟焉七月余将南还晋卿别以诗和之得卅四韵

北方旧闻天下雄,涉河一览嗟哉空。

平历万村草树寡,水居不钓山无茸。

我行千里到此息,狂言诞语陵诸公。

吴公授我秀才艺,云此属者邦之蒙。

观吾井者乐吾乐,对此不得方南东。

我诚斯言踞坐视,初睨忽眩惊我瞳。

即换心肠测群腑,千灵百怪争鸿蒙。

顾谓吴公曷嬉我,公笑谓我非我功。

保阳魁人曰王氏,酣经馔籍光熊熊。

要遮出刃拟其腹,乞膏溉此荒田中。

彼号愿承一手烈,能辟造化开神工。

君今所诧固可伟,三年以昔皆常僮。

顾谓在阶速具酒,即看二子尊前融。

维时浴佛后一日,吴公席上来匆匆。

明朝就语信都院,为庄为诡十九同。

示以卷诗最初咏,雕愁刻鬼如颓翁。

琢成小文出幽怪,兰根僻夜呜何虫。

我闻经师日在矩,十步以外非所攻。

咄哉章缝杂奇服,顾此裸壤忧心冲。

险人如雷那可测,震出平地千家聋。

高云沸沸尽龙气,俾蜃对嘘天不靀。

蜃隳其楼闭海市,夜走海底龙王宫。

老龙但言我无术,汝弗幻者焉得穷。

此间神物或如蚓,此物受戒新出笼。

五千大藏用故少,吾族得之经纶丰。

汝惟海产夜郎腹,乃今但可潜其踪。

呜呼王君我与汝,今此斗角犹雌风。

尹邢娟娟女儿相,我亦悔过私扪胸。

大道榛芜要徒众,圣人孤独贤人丛。

长离一飞几千载,孔雀翼翼晞苍穹。

泰山东面障东海,太行拥背排云峰。

黄河如沟不足悼,南箕北斗夜夜通。

会当与君戏原野,暂别几日胡殷衷。

将酒酌君问君意,吾欲千年于此终。

拼音

běi fāng jiù wén tiān xià xióng,shè hé yī lǎn jiē zāi kōng。

píng lì wàn cūn cǎo shù guǎ,shuǐ jū bù diào shān wú rōng。

wǒ xíng qiān lǐ dào cǐ xī,kuáng yán dàn yǔ líng zhū gōng。

wú gōng shòu wǒ xiù cái yì,yún cǐ shǔ zhě bāng zhī méng。

guān wú jǐng zhě lè wú lè,duì cǐ bù dé fāng nán dōng。

wǒ chéng sī yán jù zuò shì,chū nì hū xuàn jīng wǒ tóng。

jí huàn xīn cháng cè qún fǔ,qiān líng bǎi guài zhēng hóng méng。

gù wèi wú gōng hé xī wǒ,gōng xiào wèi wǒ fēi wǒ gōng。

bǎo yáng kuí rén yuē wáng shì,hān jīng zhuàn jí guāng xióng xióng。

yào zhē chū rèn nǐ qí fù,qǐ gāo gài cǐ huāng tián zhōng。

bǐ hào yuàn chéng yī shǒu liè,néng pì zào huà kāi shén gōng。

jūn jīn suǒ chà gù kě wěi,sān nián yǐ xī jiē cháng tóng。

gù wèi zài jiē sù jù jiǔ,jí kàn èr zi zūn qián róng。

wéi shí yù fú hòu yī rì,wú gōng xí shàng lái cōng cōng。

míng cháo jiù yǔ xìn dōu yuàn,wèi zhuāng wèi guǐ shí jiǔ tóng。

shì yǐ juǎn shī zuì chū yǒng,diāo chóu kè guǐ rú tuí wēng。

zuó chéng xiǎo wén chū yōu guài,lán gēn pì yè wū hé chóng。

wǒ wén jīng shī rì zài jǔ,shí bù yǐ wài fēi suǒ gōng。

duō zāi zhāng fèng zá qí fú,gù cǐ luǒ rǎng yōu xīn chōng。

xiǎn rén rú léi nà kě cè,zhèn chū píng dì qiān jiā lóng。

gāo yún fèi fèi jǐn lóng qì,bǐ shèn duì xū tiān bù méng。

shèn huī qí lóu bì hǎi shì,yè zǒu hǎi dǐ lóng wáng gōng。

lǎo lóng dàn yán wǒ wú shù,rǔ fú huàn zhě yān dé qióng。

cǐ jiān shén wù huò rú yǐn,cǐ wù shòu jiè xīn chū lóng。

wǔ qiān dà cáng yòng gù shǎo,wú zú dé zhī jīng lún fēng。

rǔ wéi hǎi chǎn yè láng fù,nǎi jīn dàn kě qián qí zōng。

wū hū wáng jūn wǒ yǔ rǔ,jīn cǐ dòu jiǎo yóu cí fēng。

yǐn xíng juān juān nǚ ér xiāng,wǒ yì huǐ guò sī mén xiōng。

dà dào zhēn wú yào tú zhòng,shèng rén gū dú xián rén cóng。

zhǎng lí yī fēi jǐ qiān zài,kǒng què yì yì xī cāng qióng。

tài shān dōng miàn zhàng dōng hǎi,tài xíng yōng bèi pái yún fēng。

huáng hé rú gōu bù zú dào,nán jī běi dòu yè yè tōng。

huì dāng yǔ jūn xì yuán yě,zàn bié jǐ rì hú yīn zhōng。

jiāng jiǔ zhuó jūn wèn jūn yì,wú yù qiān nián yú cǐ zhōng。

作者介绍

范当世

清 · 1854年 - 1904年

清江苏南通人,初名铸,字无错,号肯堂。贡生。以古文有声名。光绪时入李鸿章幕府,常相与谈论政事。自负甚高,而终身坎坷。诗多沈郁苍凉之作,为晚清名家。有《范伯子诗文集》。

查看全部作品 →