送萧侍读韩坡游嵩山

先生心久闲,忽作山水想。

千里嵩阳寺,探讨成孤往。

路经少室下,目极岳色上。

古意颢然宅,枕烟足偃仰。

投壶迹可寻,传会恐亦罔。

不妨曳杖至,聊复资奇赏。

昔闻王子乔,吹笙遂绝响。

兴尽君归时,记游可指掌。

拼音

xiān shēng xīn jiǔ xián,hū zuò shān shuǐ xiǎng。

qiān lǐ sōng yáng sì,tàn tǎo chéng gū wǎng。

lù jīng shǎo shì xià,mù jí yuè sè shàng。

gǔ yì hào rán zhái,zhěn yān zú yǎn yǎng。

tóu hú jì kě xún,chuán huì kǒng yì wǎng。

bù fáng yè zhàng zhì,liáo fù zī qí shǎng。

xī wén wáng zi qiáo,chuī shēng suì jué xiǎng。

xīng jǐn jūn guī shí,jì yóu kě zhǐ zhǎng。

作者介绍

田霢

清 · ? - ?

清山东德州人,字子益,号乐园,又号香城居士。田雯弟。康熙二十五年拔贡。授堂邑教授,不赴。工诗,从王士禛游,尤长七绝。有《鬲津草堂诗集》、《菊隐集》、《南游稿》、《乃了集》等。

查看全部作品 →