苏门山

凡城达百门,相隔仅数里。

客子犯晓来,溶溶白云起。

曲径荣竹木,乱壑喧风水。

精蓝可留瞩,名园任徙倚。

因过崇台下,忆昔长啸子。

弹琴寄绝调,读易探奥旨。

欻发鸾凤音,渺渺清人耳。

客如嵇阮辈,或能悟妙理。

惭余无仙骨,安得私窃比。

徜徉山谷间,掬流还漱齿。

拼音

fán chéng dá bǎi mén,xiāng gé jǐn shù lǐ。

kè zi fàn xiǎo lái,róng róng bái yún qǐ。

qū jìng róng zhú mù,luàn hè xuān fēng shuǐ。

jīng lán kě liú zhǔ,míng yuán rèn xǐ yǐ。

yīn guò chóng tái xià,yì xī zhǎng xiào zi。

dàn qín jì jué diào,dú yì tàn ào zhǐ。

chuā fā luán fèng yīn,miǎo miǎo qīng rén ěr。

kè rú jī ruǎn bèi,huò néng wù miào lǐ。

cán yú wú xiān gǔ,ān dé sī qiè bǐ。

cháng yáng shān gǔ jiān,jū liú hái shù chǐ。

作者介绍

田霢

清 · ? - ?

清山东德州人,字子益,号乐园,又号香城居士。田雯弟。康熙二十五年拔贡。授堂邑教授,不赴。工诗,从王士禛游,尤长七绝。有《鬲津草堂诗集》、《菊隐集》、《南游稿》、《乃了集》等。

查看全部作品 →