退谷

偶随泉声行,还逐泉声止。

泉声近不鸣,清流石齿齿。

孤亭俯层巅,满阶红叶委。

万籁动笙竽,岚光生涧底。

秋气入夕佳,微凉耽徙倚。

蓬瀛想金仙,薜荔吊山鬼。

此地昔流觞,高会拟曲水。

我来悄无人,空山落松子。

望远资无穷,念往情何已。

兀兀碧槛前,坐看溪云起。

拼音

ǒu suí quán shēng xíng,hái zhú quán shēng zhǐ。

quán shēng jìn bù míng,qīng liú shí chǐ chǐ。

gū tíng fǔ céng diān,mǎn jiē hóng yè wěi。

wàn lài dòng shēng yú,lán guāng shēng jiàn dǐ。

qiū qì rù xī jiā,wēi liáng dān xǐ yǐ。

péng yíng xiǎng jīn xiān,bì lì diào shān guǐ。

cǐ dì xī liú shāng,gāo huì nǐ qū shuǐ。

wǒ lái qiāo wú rén,kōng shān luò sōng zi。

wàng yuǎn zī wú qióng,niàn wǎng qíng hé yǐ。

wù wù bì kǎn qián,zuò kàn xī yún qǐ。

作者介绍

李天馥

清 · 1637年 - 1699年

清安徽合肥人,字湘北,号容斋。康熙十五年进士。由庶吉士累擢户部左侍郎,调吏部,以扬清激浊为己任。前后历刑、兵、吏诸部,官至吏部尚书,拜武英殿大学士。尝应诏举陆陇其、邵嗣尧等,世称其有人伦鉴。卒谥文定。有《容斋集》等。

查看全部作品 →