读虞永兴夫子庙堂碑有感

右军工书穷神化,嫡派相承虞永兴。

内含刚健外婀娜,天然墨妙超人群。

把玩再三不忍释,置之座隅忘朝昏。

如与有道相接对,顿教方寸澹俗氛。

书法至唐乃大盛,欧褚颜柳世所敬。

率更猛将挽强弓,深入时或摧其锋。

河南绰约如美女,薄媚不任罗绮丛。

平原雄杰迈千古,字以人重谁敢攻。

诚悬清劲亦可喜,人谓结体同鲁公。

行间究少飘逸气,魏晋风流已扫地。

惟有秘监擅众长,有如君子善藏器。

但论行草亦偏工,暮年所得更深邃。

兰亭茧纸空复空,即此已可追其踪。

晚近俗书体尤弱,妩媚祇成俳优风。

临摹虽工神气失,枯枝断梗将无同。

书法与世相流转,识者观此忧忡忡。

拼音

yòu jūn gōng shū qióng shén huà,dí pài xiāng chéng yú yǒng xīng。

nèi hán gāng jiàn wài ē nà,tiān rán mò miào chāo rén qún。

bǎ wán zài sān bù rěn shì,zhì zhī zuò yú wàng cháo hūn。

rú yǔ yǒu dào xiāng jiē duì,dùn jiào fāng cùn dàn sú fēn。

shū fǎ zhì táng nǎi dà shèng,ōu chǔ yán liǔ shì suǒ jìng。

lǜ gèng měng jiāng wǎn qiáng gōng,shēn rù shí huò cuī qí fēng。

hé nán chuò yuē rú měi nǚ,báo mèi bù rèn luó qǐ cóng。

píng yuán xióng jié mài qiān gǔ,zì yǐ rén zhòng shuí gǎn gōng。

chéng xuán qīng jìn yì kě xǐ,rén wèi jié tǐ tóng lǔ gōng。

xíng jiān jiū shǎo piāo yì qì,wèi jìn fēng liú yǐ sǎo dì。

wéi yǒu mì jiān shàn zhòng zhǎng,yǒu rú jūn zi shàn cáng qì。

dàn lùn xíng cǎo yì piān gōng,mù nián suǒ dé gèng shēn suì。

lán tíng jiǎn zhǐ kōng fù kōng,jí cǐ yǐ kě zhuī qí zōng。

wǎn jìn sú shū tǐ yóu ruò,wǔ mèi qí chéng pái yōu fēng。

lín mó suī gōng shén qì shī,kū zhī duàn gěng jiāng wú tóng。

shū fǎ yǔ shì xiāng liú zhuǎn,shí zhě guān cǐ yōu chōng chōng。

作者介绍

曹树德

清 · ? - ?

曹树德,字树滋,绵竹人。诸生,官教谕。有《紫岩吟稿》。

查看全部作品 →