陪驾幸五台

凤刹虹幡碧落悬,盘空磴道白云穿。

上方恍在诸天外,积雪疑从太始前。

山号清凉澄法界,地开功德引飞泉。

曼陀花雨纷纷落,总为君王种福田。

拼音

fèng shā hóng fān bì luò xuán,pán kōng dèng dào bái yún chuān。

shàng fāng huǎng zài zhū tiān wài,jī xuě yí cóng tài shǐ qián。

shān hào qīng liáng chéng fǎ jiè,dì kāi gōng dé yǐn fēi quán。

màn tuó huā yǔ fēn fēn luò,zǒng wèi jūn wáng zhǒng fú tián。

作者介绍

允礽

清 · 1674年 - 1724年

清圣祖次子。康熙十四年立为皇太子。因狂疾被废,幽禁咸安宫。四十八年复立。阅三年,仍废黜禁锢。世宗即位后,改“胤”为“允”。死后追封理亲王。谥密。

查看全部作品 →