菩萨顶雪月

山川皎洁一时匀,始信空王道力真。

蓬海三千皆种玉,绛楼十二不飞尘。

侵衣夜色浑疑昼,绕座寒光未觉春。

总为圣神徵瑞应,万年有道福骈臻。

拼音

shān chuān jiǎo jié yī shí yún,shǐ xìn kōng wáng dào lì zhēn。

péng hǎi sān qiān jiē zhǒng yù,jiàng lóu shí èr bù fēi chén。

qīn yī yè sè hún yí zhòu,rào zuò hán guāng wèi jué chūn。

zǒng wèi shèng shén zhēng ruì yīng,wàn nián yǒu dào fú pián zhēn。

作者介绍

允礽

清 · 1674年 - 1724年

清圣祖次子。康熙十四年立为皇太子。因狂疾被废,幽禁咸安宫。四十八年复立。阅三年,仍废黜禁锢。世宗即位后,改“胤”为“允”。死后追封理亲王。谥密。

查看全部作品 →