秋风辞三阕 胡俨 明 秋风兮浙沥,天宇高兮澄碧。爽鸠兮习武,蝉悲鸣兮向夕。云溶溶兮飞扬,月皦皦兮夜流光。繁星粲兮丽天,謇独处兮空堂。瞻紫垣兮望太微,心耿耿兮神驰。揽天河兮在户,露忽零兮沾我衣。 拼音 qiū fēng xī zhè lì,tiān yǔ gāo xī chéng bì。shuǎng jiū xī xí wǔ,chán bēi míng xī xiàng xī。yún róng róng xī fēi yáng,yuè jiǎo jiǎo xī yè liú guāng。fán xīng càn xī lì tiān,jiǎn dú chù xī kōng táng。zhān zǐ yuán xī wàng tài wēi,xīn gěng gěng xī shén chí。lǎn tiān hé xī zài hù,lù hū líng xī zhān wǒ yī。 作者介绍 胡 胡俨 明 · 1361年 - 1443年 明江西南昌人,字若思,号颐庵。于天文、地理、律历、医卜无不究览,兼工书画。洪武二十年以举人官华亭教谕。永乐初荐入翰林,任检讨。累官北京国子监祭酒。朝廷大著作皆出其手,任《太祖实录》、《永乐大典》、《天下图志》总裁官。仁宗时进太子宾客兼祭酒。有《颐庵文选》。 查看全部作品 →