豫章秀才歌

丰城古剑气,化作豫章木。上摩牛斗墟,下荫湖湘曲。

吴刚钟秀山岳英,入地深根拔苍玉。绿发穷经会化机,博究儒玄尽膏馥。

中罹兵革涉艰危,花鸟春深林谷非。故园无处觅归棹,琴寓幽寻芗水涯。

授业黉宫蔼佳誉,一朝荐剡光彤墀。束书秘阁环帝胄,藩府歘受贤王知。

晋祠雄峙太行北,燕树秦峰护今昔。我王嗣位焕文明,鸿宝珍图罗贡职。

圣主深愉孝友情,宸衷岁注骈繁锡。花萼相辉古所稀,多君辅导联圭璧。

谁夸袁粲梁栋材,独许王俭如珉瑰。儒冠早际盛明世,紫泥赤绂来天阶。

几遂东还觅桑梓,太行古雪飘飞崖。山家夜对紫萝月,班荆石磴歌庭槐。

袖出贤王珍翰美,豫章翻风气莫比。词源百斛粲骊珠,先帝恩浓宠纶语。

盘根孕秀烟雾深,直干凌空霆电起。遗芳快睹千里驹,塞漠尤期甲兵洗。

别绪浑添渭北思,翻疑梦绕西山雨。西山之高峰,群仙挟飞佩。

欲撷南浦云,神交蹑吴汇。张华预识剑津龙,夜光直射银涛碎。

冰雪高标傲岁寒,清都尽许寻鲈鲙。约我玄洲扫白云,底须钓海寻鳌背。

君不见孔明老柏高倚天,柯叶翠蔓垂千年。芳名愿与悬宇宙,故人应寄归来篇。

拼音

fēng chéng gǔ jiàn qì,huà zuò yù zhāng mù。shàng mó niú dòu xū,xià yīn hú xiāng qū。

wú gāng zhōng xiù shān yuè yīng,rù dì shēn gēn bá cāng yù。lǜ fā qióng jīng huì huà jī,bó jiū rú xuán jǐn gāo fù。

zhōng lí bīng gé shè jiān wēi,huā niǎo chūn shēn lín gǔ fēi。gù yuán wú chù mì guī zhào,qín yù yōu xún xiāng shuǐ yá。

shòu yè hóng gōng ǎi jiā yù,yī cháo jiàn shàn guāng tóng chí。shù shū mì gé huán dì zhòu,fān fǔ chuā shòu xián wáng zhī。

jìn cí xióng zhì tài xíng běi,yàn shù qín fēng hù jīn xī。wǒ wáng sì wèi huàn wén míng,hóng bǎo zhēn tú luó gòng zhí。

shèng zhǔ shēn yú xiào yǒu qíng,chén zhōng suì zhù pián fán xī。huā è xiāng huī gǔ suǒ xī,duō jūn fǔ dǎo lián guī bì。

shuí kuā yuán càn liáng dòng cái,dú xǔ wáng jiǎn rú mín guī。rú guān zǎo jì shèng míng shì,zǐ ní chì fú lái tiān jiē。

jǐ suì dōng hái mì sāng zǐ,tài xíng gǔ xuě piāo fēi yá。shān jiā yè duì zǐ luó yuè,bān jīng shí dèng gē tíng huái。

xiù chū xián wáng zhēn hàn měi,yù zhāng fān fēng qì mò bǐ。cí yuán bǎi hú càn lí zhū,xiān dì ēn nóng chǒng lún yǔ。

pán gēn yùn xiù yān wù shēn,zhí gàn líng kōng tíng diàn qǐ。yí fāng kuài dǔ qiān lǐ jū,sāi mò yóu qī jiǎ bīng xǐ。

bié xù hún tiān wèi běi sī,fān yí mèng rào xī shān yǔ。xī shān zhī gāo fēng,qún xiān xié fēi pèi。

yù xié nán pǔ yún,shén jiāo niè wú huì。zhāng huá yù shí jiàn jīn lóng,yè guāng zhí shè yín tāo suì。

bīng xuě gāo biāo ào suì hán,qīng dōu jǐn xǔ xún lú kuài。yuē wǒ xuán zhōu sǎo bái yún,dǐ xū diào hǎi xún áo bèi。

jūn bù jiàn kǒng míng lǎo bǎi gāo yǐ tiān,kē yè cuì màn chuí qiān nián。fāng míng yuàn yǔ xuán yǔ zhòu,gù rén yīng jì guī lái piān。

作者介绍

张宇初

明 · ? - 1410年

明江西贵溪人,字信甫,又字子璿,号正一,又号无为子。嗣汉四十二代天师张正常之子。洪武十年,袭掌道教,时年尚少。善画墨竹兰蕙及山水,以秋林平远图闻名。亦有文学,五言古诗意匠深秀,有三谢韦柳之遗响。其文极论阴符上经之理,而参合于儒家。有《砚泉集》。

查看全部作品 →