乌江

楚歌四面天茫茫,数行泣掩重瞳光。

君王岂特万人敌,淮阴自将十万当。

东城仅存廿八骑,犹能斩将夸身强。

大泽掀泥走辟易,神骓难踏波汪洋。

泗上亭长逼兄弟,乌江亭长须君王。

江东虽小尚足王,一语气已吞萧张。

曷不用之作舟楫,汉兵后至无帆樯。

货宝妇女委弃尽,纵不富贵宜还乡。

胡为刎颈赠故旧,实乃自暴非天亡。

至今遗庙向江涘,尘土满目春风凉。

阶前舞草何旖旎,贞魂不屑为鸳鸯。

思将白铁铸项伯,舁而跽之两戺旁。

男儿失节美人死,寘令相对知惭惶。

惜哉亭长计不售,姓名乡里遗子长。

八千子弟无一返,孤儿泣血心慨慷。

钟离昧存季布在,呼使将此恢咸阳。

事功不成死未晚,仆者复起诚难量。

鸿门一误乌江再,杜默何缘涕泗滂。

拼音

chǔ gē sì miàn tiān máng máng,shù xíng qì yǎn zhòng tóng guāng。

jūn wáng qǐ tè wàn rén dí,huái yīn zì jiāng shí wàn dāng。

dōng chéng jǐn cún niàn bā qí,yóu néng zhǎn jiāng kuā shēn qiáng。

dà zé xiān ní zǒu pì yì,shén zhuī nán tà bō wāng yáng。

sì shàng tíng zhǎng bī xiōng dì,wū jiāng tíng zhǎng xū jūn wáng。

jiāng dōng suī xiǎo shàng zú wáng,yī yǔ qì yǐ tūn xiāo zhāng。

hé bù yòng zhī zuò zhōu jí,hàn bīng hòu zhì wú fān qiáng。

huò bǎo fù nǚ wěi qì jǐn,zòng bù fù guì yí hái xiāng。

hú wèi wěn jǐng zèng gù jiù,shí nǎi zì bào fēi tiān wáng。

zhì jīn yí miào xiàng jiāng sì,chén tǔ mǎn mù chūn fēng liáng。

jiē qián wǔ cǎo hé yǐ nǐ,zhēn hún bù xiè wèi yuān yāng。

sī jiāng bái tiě zhù xiàng bó,yú ér jì zhī liǎng shì páng。

nán ér shī jié měi rén sǐ,zhì lìng xiāng duì zhī cán huáng。

xī zāi tíng zhǎng jì bù shòu,xìng míng xiāng lǐ yí zi zhǎng。

bā qiān zi dì wú yī fǎn,gū ér qì xuè xīn kǎi kāng。

zhōng lí mèi cún jì bù zài,hū shǐ jiāng cǐ huī xián yáng。

shì gōng bù chéng sǐ wèi wǎn,pū zhě fù qǐ chéng nán liàng。

hóng mén yī wù wū jiāng zài,dù mò hé yuán tì sì pāng。

作者介绍

王苏

清 · ? - ?

王苏,字侪峤,江阴人。乾隆庚戌进士,改庶吉士,授编修,历官卫辉知府。有《试畯堂诗集》。

查看全部作品 →