过孔武壮王有德墓

王本尼山后,支分辽水东。

风云需际会,草泽见英雄。

皮岛才初展,吴桥计渐穷。

天教投上国,时至树宏功。

缔造膺皇眷,招徕锡命隆。

师仍提旧部,衔独授元戎。

袍解丰貂暖,筵张秘殿融。

直将心腹待,应竭股肱忠。

兵特称天祐,恩尤出圣衷。

鼓鼙劳乍效,银币赉何丰。

国号承基大,宗王拜爵同。

威扬平壤外,声震塞垣中。

降将开山海,偏师佐邓冯。

贼氛旋拉朽,明业已飘蓬。

定鼎邀殊赏,为屏冠上公。

自兹频讨乱,所向辄横空。

捷屡驰吴楚,铭兼勒华嵩。

定南封更晋,攘外奖宜崇。

疆圉偏多事,千城合鞠躬。

蛮方琛未献,粤徼道宜通。

远统貔貅往,亲蒙矢石攻。

桂林除跋扈,梧野起疲癃。

反侧行看尽,功名惜未终。

潢池妖复炽,萑泽孽潜讧。

大帅成孤注,危城倚上穹。

来援音杳杳,出战势匆匆。

冠裂肝俱碎,袍沾血尽红。

肯将身落贼,争觉气如虹。

素帛全遗体,丹忱报亶聪。

盟无惭带砺,军竟化沙虫。

马革酬专阃,牛眠敕考工。

烈名标武壮,旷典荷帡幪。

我偶纡吟辔,人来说殡宫。

由来能择主,浩叹缅英风。

拼音

wáng běn ní shān hòu,zhī fēn liáo shuǐ dōng。

fēng yún xū jì huì,cǎo zé jiàn yīng xióng。

pí dǎo cái chū zhǎn,wú qiáo jì jiàn qióng。

tiān jiào tóu shàng guó,shí zhì shù hóng gōng。

dì zào yīng huáng juàn,zhāo lái xī mìng lóng。

shī réng tí jiù bù,xián dú shòu yuán róng。

páo jiě fēng diāo nuǎn,yán zhāng mì diàn róng。

zhí jiāng xīn fù dài,yīng jié gǔ gōng zhōng。

bīng tè chēng tiān yòu,ēn yóu chū shèng zhōng。

gǔ pí láo zhà xiào,yín bì lài hé fēng。

guó hào chéng jī dà,zōng wáng bài jué tóng。

wēi yáng píng rǎng wài,shēng zhèn sāi yuán zhōng。

jiàng jiāng kāi shān hǎi,piān shī zuǒ dèng féng。

zéi fēn xuán lā xiǔ,míng yè yǐ piāo péng。

dìng dǐng yāo shū shǎng,wèi píng guān shàng gōng。

zì zī pín tǎo luàn,suǒ xiàng zhé héng kōng。

jié lǚ chí wú chǔ,míng jiān lēi huá sōng。

dìng nán fēng gèng jìn,rǎng wài jiǎng yí chóng。

jiāng yǔ piān duō shì,qiān chéng hé jū gōng。

mán fāng chēn wèi xiàn,yuè jiǎo dào yí tōng。

yuǎn tǒng pí xiū wǎng,qīn méng shǐ shí gōng。

guì lín chú bá hù,wú yě qǐ pí lóng。

fǎn cè xíng kàn jǐn,gōng míng xī wèi zhōng。

huáng chí yāo fù chì,huán zé niè qián hòng。

dà shuài chéng gū zhù,wēi chéng yǐ shàng qióng。

lái yuán yīn yǎo yǎo,chū zhàn shì cōng cōng。

guān liè gān jù suì,páo zhān xuè jǐn hóng。

kěn jiāng shēn luò zéi,zhēng jué qì rú hóng。

sù bó quán yí tǐ,dān chén bào dǎn cōng。

méng wú cán dài lì,jūn jìng huà shā chóng。

mǎ gé chóu zhuān kǔn,niú mián chì kǎo gōng。

liè míng biāo wǔ zhuàng,kuàng diǎn hé píng méng。

wǒ ǒu yū yín pèi,rén lái shuō bìn gōng。

yóu lái néng zé zhǔ,hào tàn miǎn yīng fēng。

作者介绍

永珹

清 · ? - ?

履端亲王永珹,高宗第四子。有《寄畅斋诗稿》。

查看全部作品 →