拟古

人生皆有死,鸿毛或泰山。

男儿马革尸,争似活草间。

壮哉勇盘肠,烈或碎首顽。

舌残犹骂厉,咽绝更心坚。

岂无巾帼雄,裙褶缳相连。

亦有舆台义,头颅同血溅。

大节矢成忠,培滋由百年。

奈何有科格,往往事拘牵。

死哀长已矣,生者赏弗延。

我闻申韩术,名实纷纠缠。

承平久衰敝,胥吏窟金钱。

身为身髑髅,刀笔犹刳镌。

秦法既相习,汉章孰敢专。

不闻断能行,贼狂势滔天。

殷勤持密网,吞舟漏蜿蜒。

亦有一瞑豪,不惜万事颠。

何况首鼠辈,滥辱仗节贤。

偏能游魂污,绰楔槐幽泉。

我有平生友,生时百行全。

崎岖戎马中,不得躯命捐。

艰哉鞠躬义,蠠没久风烟。

弗如鶢鶋祀,枉作精卫填。

至名不为名,万口能流传。

拼音

rén shēng jiē yǒu sǐ,hóng máo huò tài shān。

nán ér mǎ gé shī,zhēng shì huó cǎo jiān。

zhuàng zāi yǒng pán cháng,liè huò suì shǒu wán。

shé cán yóu mà lì,yàn jué gèng xīn jiān。

qǐ wú jīn guó xióng,qún zhě huán xiāng lián。

yì yǒu yú tái yì,tóu lú tóng xuè jiàn。

dà jié shǐ chéng zhōng,péi zī yóu bǎi nián。

nài hé yǒu kē gé,wǎng wǎng shì jū qiān。

sǐ āi zhǎng yǐ yǐ,shēng zhě shǎng fú yán。

wǒ wén shēn hán shù,míng shí fēn jiū chán。

chéng píng jiǔ shuāi bì,xū lì kū jīn qián。

shēn wèi shēn dú lóu,dāo bǐ yóu kū juān。

qín fǎ jì xiāng xí,hàn zhāng shú gǎn zhuān。

bù wén duàn néng xíng,zéi kuáng shì tāo tiān。

yīn qín chí mì wǎng,tūn zhōu lòu wān yán。

yì yǒu yī míng háo,bù xī wàn shì diān。

hé kuàng shǒu shǔ bèi,làn rǔ zhàng jié xián。

piān néng yóu hún wū,chuò xiē huái yōu quán。

wǒ yǒu píng shēng yǒu,shēng shí bǎi xíng quán。

qí qū róng mǎ zhōng,bù dé qū mìng juān。

jiān zāi jū gōng yì,mǐn méi jiǔ fēng yān。

fú rú yuán jū sì,wǎng zuò jīng wèi tián。

zhì míng bù wèi míng,wàn kǒu néng liú chuán。

作者介绍

王拯

清 · 1815年 - 1876年

清广西马平人,初名锡振,以服膺宋包拯,改名拯,字定甫,号少鹤。道光二十一年进士,授户部主事,官至通政使。同治时屡疏论军事形势及善后之难。工古文,常与梅曾亮相切磋,所作渊雅古茂,为世所重。有《龙壁山房文集》。

查看全部作品 →