响琴峡 李棠阶 清 峻坡下千丈,微径两崖逼。峭立半空悬,怒束一溪窄。鸟兽森绝踪,蛟龙踞窟宅。天寒蛰不起,烟云满山泽。我来踏长虹,慨然拟鞭石。鱼梁名自古,响琴理亦适。空怀山水情,不见沧海客。驱马登绝顶,回看邈行迹。独立千仞冈,举首日华赤。 拼音 jùn pō xià qiān zhàng,wēi jìng liǎng yá bī。qiào lì bàn kōng xuán,nù shù yī xī zhǎi。niǎo shòu sēn jué zōng,jiāo lóng jù kū zhái。tiān hán zhé bù qǐ,yān yún mǎn shān zé。wǒ lái tà zhǎng hóng,kǎi rán nǐ biān shí。yú liáng míng zì gǔ,xiǎng qín lǐ yì shì。kōng huái shān shuǐ qíng,bù jiàn cāng hǎi kè。qū mǎ dēng jué dǐng,huí kàn miǎo xíng jì。dú lì qiān rèn gāng,jǔ shǒu rì huá chì。 作者介绍 李 李棠阶 清 · 1798年 - 1865年 清河南河内人,字树南,号文园,一号强斋。道光二年进士,授编修,官至礼部尚书、军机大臣。督办团练抵抗北伐之太平军。反对劾退恭亲王奕诉。潜心理学。卒谥文清。 查看全部作品 →