将归龙门留别冶城诸游好 高棅 明 海水与别意,相看更谁深。长风向东来,吹我东归心。怅然旧山云,苍茫远洲树。一雁飞晴空,翩翩又东去。此别非万里,后游当几时。衔杯不尽欢,握手翻成悲。我去听寒泉,君留钓台月。唯有长相思,因之寄天末。 拼音 hǎi shuǐ yǔ bié yì,xiāng kàn gèng shuí shēn。zhǎng fēng xiàng dōng lái,chuī wǒ dōng guī xīn。chàng rán jiù shān yún,cāng máng yuǎn zhōu shù。yī yàn fēi qíng kōng,piān piān yòu dōng qù。cǐ bié fēi wàn lǐ,hòu yóu dāng jǐ shí。xián bēi bù jǐn huān,wò shǒu fān chéng bēi。wǒ qù tīng hán quán,jūn liú diào tái yuè。wéi yǒu zhǎng xiāng sī,yīn zhī jì tiān mò。 作者介绍 高 高棅 明 · 1350年 - 1423年 明福建长乐人,更名廷礼,字彦恢,号漫士。永乐初,以布衣召入翰林,为待诏,升典籍。博学能文,尤长于诗,为闽中十才子之一。又工书画,时称三绝。书得汉隶笔法,画源于米芾父子。有《唐诗品汇》等。 查看全部作品 →