同游六平山探得烛字 高棅 明 出郭秋已深,寒原骋心目。爱君幽栖地,市廛若林谷。初月谐晚寻,同人遂成宿。楼虚在山翠,书声向乔木。飞雨一峰来,微云度疏竹。清镫对残尊,孤琴写幽曲。自得静者心,何须游秉烛。 拼音 chū guō qiū yǐ shēn,hán yuán chěng xīn mù。ài jūn yōu qī dì,shì chán ruò lín gǔ。chū yuè xié wǎn xún,tóng rén suì chéng sù。lóu xū zài shān cuì,shū shēng xiàng qiáo mù。fēi yǔ yī fēng lái,wēi yún dù shū zhú。qīng dèng duì cán zūn,gū qín xiě yōu qū。zì dé jìng zhě xīn,hé xū yóu bǐng zhú。 作者介绍 高 高棅 明 · 1350年 - 1423年 明福建长乐人,更名廷礼,字彦恢,号漫士。永乐初,以布衣召入翰林,为待诏,升典籍。博学能文,尤长于诗,为闽中十才子之一。又工书画,时称三绝。书得汉隶笔法,画源于米芾父子。有《唐诗品汇》等。 查看全部作品 →