峡石驿

啼鸠唤雨鹊唤晴,湿云正傍晴云生。

居人自爱新雨足,一牛朝耕破山绿。

山神高敞芙蓉屏,头鬓乍沐光盈盈。

霞绡雾縠远莫辨,窥客但讶长眉青。

我行更出层厓上,足底流云水声响。

苔痕黏屐一寸深,石笋棱棱雨中长。

回飙萧瑟吹衣裳,欲断不断愁烟峦。

连峰去华三百里,已有清气飘中原。

平生不识秦川路,一片愁心落何处。

道旁垩壁余古灰,独自题名石间去。

拼音

tí jiū huàn yǔ què huàn qíng,shī yún zhèng bàng qíng yún shēng。

jū rén zì ài xīn yǔ zú,yī niú cháo gēng pò shān lǜ。

shān shén gāo chǎng fú róng píng,tóu bìn zhà mù guāng yíng yíng。

xiá xiāo wù hú yuǎn mò biàn,kuī kè dàn yà zhǎng méi qīng。

wǒ xíng gèng chū céng yá shàng,zú dǐ liú yún shuǐ shēng xiǎng。

tái hén nián jī yī cùn shēn,shí sǔn léng léng yǔ zhōng zhǎng。

huí biāo xiāo sè chuī yī shang,yù duàn bù duàn chóu yān luán。

lián fēng qù huá sān bǎi lǐ,yǐ yǒu qīng qì piāo zhōng yuán。

píng shēng bù shí qín chuān lù,yī piàn chóu xīn luò hé chù。

dào páng è bì yú gǔ huī,dú zì tí míng shí jiān qù。

作者介绍

杨揆

清 · 1760年 - 1804年

清江苏无锡人,字同叔,一字荔裳。乾隆四十五年南巡时召试赐举人。授内阁中书,旋以文渊阁检阅入军机处行走,从福康安预廓尔喀之役。擢甘肃布政使,调四川。有《藤华吟馆集》、《卫藏纪闻》。

查看全部作品 →