题定僧壁

嘉木芾繁荫,清响流高蝉。

招提倚层障,方丈成孤悬。

中有远公座,面壁馀枯禅。

但见鸟去来,不闻人往还。

石床净如玉,花雨徒相湔。

身本与空并,空中复何缘。

说法即非法,是法故忘诠。

拼音

jiā mù fèi fán yīn,qīng xiǎng liú gāo chán。

zhāo tí yǐ céng zhàng,fāng zhàng chéng gū xuán。

zhōng yǒu yuǎn gōng zuò,miàn bì yú kū chán。

dàn jiàn niǎo qù lái,bù wén rén wǎng hái。

shí chuáng jìng rú yù,huā yǔ tú xiāng jiān。

shēn běn yǔ kōng bìng,kōng zhōng fù hé yuán。

shuō fǎ jí fēi fǎ,shì fǎ gù wàng quán。

作者介绍

郭士达

清 · ? - ?

查看全部作品 →