清凉山赞佛诗四首

西北有高山,云是文殊台。台上明月池,干叶金莲开。

花花相映发,叶叶同根栽。王母携双成,绿盖云中来。

汉王坐法宫,一见光徘徊。结以同心合,授以九子钗。

翠装雕玉辇,丹髹沉香斋。护置琉璃屏,立在文石阶。

长恐乘风去,舍我归蓬莱。从猎往上林,小队城南隈。

雪鹰异凡羽,果马殊群材。言过乐游苑,进及长杨街。

张宴奏丝桐,新月穿宫槐。携手忽太息,乐极生微哀。

千秋终寂寞,此日谁追陪。陛下寿万年,妾命如尘埃。

愿共南山椁,长奉西宫杯。披香淖博士,侧听私惊猜:今日乐方乐,斯语胡为哉?

待诏东方生,执戟前诙谐。熏炉拂黼帐,白露零苍苔。

吾王慎玉体,对酒毋伤怀。

拼音

xī běi yǒu gāo shān,yún shì wén shū tái。tái shàng míng yuè chí,gàn yè jīn lián kāi。

huā huā xiāng yìng fā,yè yè tóng gēn zāi。wáng mǔ xié shuāng chéng,lǜ gài yún zhōng lái。

hàn wáng zuò fǎ gōng,yī jiàn guāng pái huái。jié yǐ tóng xīn hé,shòu yǐ jiǔ zi chāi。

cuì zhuāng diāo yù niǎn,dān xiū chén xiāng zhāi。hù zhì liú lí píng,lì zài wén shí jiē。

zhǎng kǒng chéng fēng qù,shě wǒ guī péng lái。cóng liè wǎng shàng lín,xiǎo duì chéng nán wēi。

xuě yīng yì fán yǔ,guǒ mǎ shū qún cái。yán guò lè yóu yuàn,jìn jí zhǎng yáng jiē。

zhāng yàn zòu sī tóng,xīn yuè chuān gōng huái。xié shǒu hū tài xī,lè jí shēng wēi āi。

qiān qiū zhōng jì mò,cǐ rì shuí zhuī péi。bì xià shòu wàn nián,qiè mìng rú chén āi。

yuàn gòng nán shān guǒ,zhǎng fèng xī gōng bēi。pī xiāng nào bó shì,cè tīng sī jīng cāi jīn rì lè fāng lè,sī yǔ hú wèi zāi?

dài zhào dōng fāng shēng,zhí jǐ qián huī xié。xūn lú fú fǔ zhàng,bái lù líng cāng tái。

wú wáng shèn yù tǐ,duì jiǔ wú shāng huái。

作者介绍

吴伟业

清 · 1609年 - 1672年

吴伟业,字骏公,号梅村,太仓人。明崇祯辛未一甲二名进士,历官庶子。福王时,召拜少詹事。入国朝,授秘书院侍讲,擢国子监祭酒。他是明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。有《梅村集》。

查看全部作品 →