清凉山赞佛诗四首

尝闻穆天子,六飞骋万里。

仙人觞瑶池,白云出杯底。

远驾求长生,逐日过蒙汜。

盛姬病不救,挥鞭哭弱水。

汉皇好神仙,妻于思脱屣。

东巡并西幸,离宫宿罗绮。

宠夺长门陈,恩盛倾城李。

秾华即修夜,痛入哀蝉诔。

苦无不死方,得令昭阳起。

晚抱甘泉病,遽下轮台悔。

萧萧茂陵树,残碑泣风雨。

天地有此山,苍崖阅兴毁。

我佛施津梁,层台簇莲蕊。

龙象居虚空,下界闻斗蚁。

乘时方救物,生民难其已。

淡泊心无为,怡神在玉几。

长以兢业心,了彼清净理。

羊车稀复幸,牛山窃所鄙。

纵洒苍梧泪,莫卖西陵履。

持此礼觉王,贤圣总一轨。

道参无生妙,功谢有为耻。

色空两不住,收拾宗风里。

拼音

cháng wén mù tiān zi,liù fēi chěng wàn lǐ。

xiān rén shāng yáo chí,bái yún chū bēi dǐ。

yuǎn jià qiú zhǎng shēng,zhú rì guò méng sì。

shèng jī bìng bù jiù,huī biān kū ruò shuǐ。

hàn huáng hǎo shén xiān,qī yú sī tuō xǐ。

dōng xún bìng xī xìng,lí gōng sù luó qǐ。

chǒng duó zhǎng mén chén,ēn shèng qīng chéng lǐ。

nóng huá jí xiū yè,tòng rù āi chán lěi。

kǔ wú bù sǐ fāng,dé lìng zhāo yáng qǐ。

wǎn bào gān quán bìng,jù xià lún tái huǐ。

xiāo xiāo mào líng shù,cán bēi qì fēng yǔ。

tiān dì yǒu cǐ shān,cāng yá yuè xīng huǐ。

wǒ fú shī jīn liáng,céng tái cù lián ruǐ。

lóng xiàng jū xū kōng,xià jiè wén dòu yǐ。

chéng shí fāng jiù wù,shēng mín nán qí yǐ。

dàn pō xīn wú wèi,yí shén zài yù jǐ。

zhǎng yǐ jīng yè xīn,le bǐ qīng jìng lǐ。

yáng chē xī fù xìng,niú shān qiè suǒ bǐ。

zòng sǎ cāng wú lèi,mò mài xī líng lǚ。

chí cǐ lǐ jué wáng,xián shèng zǒng yī guǐ。

dào cān wú shēng miào,gōng xiè yǒu wèi chǐ。

sè kōng liǎng bù zhù,shōu shí zōng fēng lǐ。

作者介绍

吴伟业

清 · 1609年 - 1672年

吴伟业,字骏公,号梅村,太仓人。明崇祯辛未一甲二名进士,历官庶子。福王时,召拜少詹事。入国朝,授秘书院侍讲,擢国子监祭酒。他是明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。有《梅村集》。

查看全部作品 →