阆州行

四坐且勿喧,听我歌阆州。

阆州天下胜,十二锦屏楼。

歌舞巴渝盛,江山士女游。

我有同年翁,阆州旧乡县。

送客苍溪船,读书玉台观。

忽乘相如车,谓受文翁荐。

游宦非不归,十载成都乱。

只君为爱子,相思不相见。

相见隔长安,干戈徒步难。

金牛盘七坂,铁马断千山。

敢辞道路艰,早向妻儿诀。

一身上鸟道,全家傍虎穴。

君自为尊章,岂得顾妻子。

分携各努力,妾当为君死。

凄凄复切切,苦语不能答。

好寄武昌书,莫买秦淮妾。

巴水急若箭,巴船去如叶。

两岸苍崖高,孤帆望中没。

二月到汉口,三月下扬州。

扬州花月地,烽火似边头。

驿路逢老亲,迁官向闽越。

谓逼公车期,蚤看长安月。

再拜不忍去,趣使严装发。

河山一朝异,复作他乡别。

别后竟何如,飘零少定居。

愁中乡信断,不敢望来书。

尽道是葭萌,杀人满川陆。

积尸峨嵋平,千村惟鬼哭。

客有自秦关,传言且悲喜。

来时闻君妇,贞心视江水。

江水流不极,猿声哀岂闻。

将书封断指,血泪染罗裙。

五内为崩摧,买舟急迎取。

相逢惟一恸,不料吾见汝。

拭眼问舅姑,云山复何处。

泪尽日南天,死生不相遇。

汝有亲弟兄,提携思共济。

姊妹四五人,扶持结衣袂。

怀里孤雏痴,啼呼不知避。

失散苍皇间,骨肉都抛弃。

悠悠彼苍天,于人抑何酷。

城中十万户,白骨满崖谷。

官军收成都,千里见榛莽。

设官尹猿猱,半以饲豺虎。

尚道是阆州,此地差安堵。

民少官则多,莫恤蜀人苦。

凄凉汉祖庙,寂寞滕王台。

子规叫夜月,城郭生蒿莱。

只有嘉陵江,江声自浩浩。

我欲竟此曲,流涕不复道。

拼音

sì zuò qiě wù xuān,tīng wǒ gē láng zhōu。

láng zhōu tiān xià shèng,shí èr jǐn píng lóu。

gē wǔ bā yú shèng,jiāng shān shì nǚ yóu。

wǒ yǒu tóng nián wēng,láng zhōu jiù xiāng xiàn。

sòng kè cāng xī chuán,dú shū yù tái guān。

hū chéng xiāng rú chē,wèi shòu wén wēng jiàn。

yóu huàn fēi bù guī,shí zài chéng dōu luàn。

zhǐ jūn wèi ài zi,xiāng sī bù xiāng jiàn。

xiāng jiàn gé zhǎng ān,gàn gē tú bù nán。

jīn niú pán qī bǎn,tiě mǎ duàn qiān shān。

gǎn cí dào lù jiān,zǎo xiàng qī ér jué。

yī shēn shàng niǎo dào,quán jiā bàng hǔ xué。

jūn zì wèi zūn zhāng,qǐ dé gù qī zi。

fēn xié gè nǔ lì,qiè dāng wèi jūn sǐ。

qī qī fù qiè qiè,kǔ yǔ bù néng dá。

hǎo jì wǔ chāng shū,mò mǎi qín huái qiè。

bā shuǐ jí ruò jiàn,bā chuán qù rú yè。

liǎng àn cāng yá gāo,gū fān wàng zhōng méi。

èr yuè dào hàn kǒu,sān yuè xià yáng zhōu。

yáng zhōu huā yuè dì,fēng huǒ shì biān tóu。

yì lù féng lǎo qīn,qiān guān xiàng mǐn yuè。

wèi bī gōng chē qī,zǎo kàn zhǎng ān yuè。

zài bài bù rěn qù,qù shǐ yán zhuāng fā。

hé shān yī cháo yì,fù zuò tā xiāng bié。

bié hòu jìng hé rú,piāo líng shǎo dìng jū。

chóu zhōng xiāng xìn duàn,bù gǎn wàng lái shū。

jǐn dào shì jiā méng,shā rén mǎn chuān lù。

jī shī é méi píng,qiān cūn wéi guǐ kū。

kè yǒu zì qín guān,chuán yán qiě bēi xǐ。

lái shí wén jūn fù,zhēn xīn shì jiāng shuǐ。

jiāng shuǐ liú bù jí,yuán shēng āi qǐ wén。

jiāng shū fēng duàn zhǐ,xuè lèi rǎn luó qún。

wǔ nèi wèi bēng cuī,mǎi zhōu jí yíng qǔ。

xiāng féng wéi yī tòng,bù liào wú jiàn rǔ。

shì yǎn wèn jiù gū,yún shān fù hé chù。

lèi jǐn rì nán tiān,sǐ shēng bù xiāng yù。

rǔ yǒu qīn dì xiōng,tí xié sī gòng jì。

zǐ mèi sì wǔ rén,fú chí jié yī mèi。

huái lǐ gū chú chī,tí hū bù zhī bì。

shī sàn cāng huáng jiān,gǔ ròu dōu pāo qì。

yōu yōu bǐ cāng tiān,yú rén yì hé kù。

chéng zhōng shí wàn hù,bái gǔ mǎn yá gǔ。

guān jūn shōu chéng dōu,qiān lǐ jiàn zhēn mǎng。

shè guān yǐn yuán náo,bàn yǐ sì chái hǔ。

shàng dào shì láng zhōu,cǐ dì chà ān dǔ。

mín shǎo guān zé duō,mò xù shǔ rén kǔ。

qī liáng hàn zǔ miào,jì mò téng wáng tái。

zi guī jiào yè yuè,chéng guō shēng hāo lái。

zhǐ yǒu jiā líng jiāng,jiāng shēng zì hào hào。

wǒ yù jìng cǐ qū,liú tì bù fù dào。

作者介绍

吴伟业

清 · 1609年 - 1672年

吴伟业,字骏公,号梅村,太仓人。明崇祯辛未一甲二名进士,历官庶子。福王时,召拜少詹事。入国朝,授秘书院侍讲,擢国子监祭酒。他是明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。有《梅村集》。

查看全部作品 →