雒阳行

诏书早洗雒阳尘,叔父如王有几人。先帝玉符分爱子,西京铜狄泣王孙。

白头宫监锄荆棘,曾在华清内承直。遭乱城头乌夜啼,四十年来事堪忆。

神皇倚瑟楚歌时,百子池边袅柳丝。早见鸿飞四海翼,可怜花发万年枝。

铜扉未启牵衣谏,银箭初残泪如霰。几年不省公车章,从来数罢昭阳宴。

骨肉终全异母恩,功名徒付上书人。贵彊无取诸侯相,调护何关老大臣。

万岁千秋相诀绝,青雀投怀玉鱼别。昭丘烟草自苍茫,汤殿香泉暗呜咽。

析圭分土上东门,宝毂雕轮九陌尘。骊山西去辞温室,渭水东流别任城。

少室峰头写桐漆,灵光殿就张琴瑟。愿王保此黄发期,谁料遭逢黑山贼。

嗟乎龙种诚足怜,母爱子抱非徒然。江夏漫裁修柏赋,东阿徒咏《豆萁》篇。

我朝家法逾前制,两宫父子无遗议。廷论繇来责佞夫,国恩自是优如意。

万家汤沐启周京,千骑旌旗给羽林。总为先朝怜白象,岂知今日误黄巾。

邹枚客馆伤狐兔,燕赵歌楼散烟雾。茂陵西筑望思台,月落青枫不知路。

今皇兴念穗帷哀,流涕黄封手自裁。殿内遂停三部伎,宫中为设八关斋。

束薪流水王人戍,太牢加璧通侯祭。帝子魂归南浦云,玉妃泪洒东平树。

北风吹雨故宫寒,重见新王受诏还。惟有千寻旧松栝,照人落落嵩高山。

拼音

zhào shū zǎo xǐ luò yáng chén,shū fù rú wáng yǒu jǐ rén。xiān dì yù fú fēn ài zi,xī jīng tóng dí qì wáng sūn。

bái tóu gōng jiān chú jīng jí,céng zài huá qīng nèi chéng zhí。zāo luàn chéng tóu wū yè tí,sì shí nián lái shì kān yì。

shén huáng yǐ sè chǔ gē shí,bǎi zi chí biān niǎo liǔ sī。zǎo jiàn hóng fēi sì hǎi yì,kě lián huā fā wàn nián zhī。

tóng fēi wèi qǐ qiān yī jiàn,yín jiàn chū cán lèi rú xiàn。jǐ nián bù shěng gōng chē zhāng,cóng lái shù bà zhāo yáng yàn。

gǔ ròu zhōng quán yì mǔ ēn,gōng míng tú fù shàng shū rén。guì jiàng wú qǔ zhū hóu xiāng,diào hù hé guān lǎo dà chén。

wàn suì qiān qiū xiāng jué jué,qīng què tóu huái yù yú bié。zhāo qiū yān cǎo zì cāng máng,tāng diàn xiāng quán àn wū yàn。

xī guī fēn tǔ shàng dōng mén,bǎo gǔ diāo lún jiǔ mò chén。lí shān xī qù cí wēn shì,wèi shuǐ dōng liú bié rèn chéng。

shǎo shì fēng tóu xiě tóng qī,líng guāng diàn jiù zhāng qín sè。yuàn wáng bǎo cǐ huáng fā qī,shuí liào zāo féng hēi shān zéi。

jiē hū lóng zhǒng chéng zú lián,mǔ ài zi bào fēi tú rán。jiāng xià màn cái xiū bǎi fù,dōng ā tú yǒng dòu qí piān。

wǒ cháo jiā fǎ yú qián zhì,liǎng gōng fù zi wú yí yì。tíng lùn yáo lái zé nìng fū,guó ēn zì shì yōu rú yì。

wàn jiā tāng mù qǐ zhōu jīng,qiān qí jīng qí gěi yǔ lín。zǒng wèi xiān cháo lián bái xiàng,qǐ zhī jīn rì wù huáng jīn。

zōu méi kè guǎn shāng hú tù,yàn zhào gē lóu sàn yān wù。mào líng xī zhù wàng sī tái,yuè luò qīng fēng bù zhī lù。

jīn huáng xīng niàn suì wéi āi,liú tì huáng fēng shǒu zì cái。diàn nèi suì tíng sān bù jì,gōng zhōng wèi shè bā guān zhāi。

shù xīn liú shuǐ wáng rén shù,tài láo jiā bì tōng hóu jì。dì zi hún guī nán pǔ yún,yù fēi lèi sǎ dōng píng shù。

běi fēng chuī yǔ gù gōng hán,zhòng jiàn xīn wáng shòu zhào hái。wéi yǒu qiān xún jiù sōng guā,zhào rén luò luò sōng gāo shān。

作者介绍

吴伟业

清 · 1609年 - 1672年

吴伟业,字骏公,号梅村,太仓人。明崇祯辛未一甲二名进士,历官庶子。福王时,召拜少詹事。入国朝,授秘书院侍讲,擢国子监祭酒。他是明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。有《梅村集》。

查看全部作品 →