无题四首

【其一】

系艇垂阳暎绿浔,玉人湘管画帘深。

千丝碧藕玲珑腕,一卷芭蕉宛转心。

题罢红窗歌缓缓,听来青鸟信沉沉。

天边恰有黄姑恨,吹入萧郎此夜吟。

【其二】 

到处莺花画舫轻,相逢只作看山行。

镜因砚近螺频换,书为香多蠹不成。

愧我白头无冶习,让君红粉有诗名。

飞琼漫道人间识,一夜天风返碧城。

【其三】

错认微之共牧之,误他举举与师师。

疏狂诗酒随同伴,细腻风光异旧时。

画里绿杨堪赠别,曲中红豆是相思。

年华老大心情减,辜负瞿娘数首诗。

【其四】

钿雀金蝉笼臂纱,闹妆初不斗铅华。

藏钩酒向刘郎赌,刻烛诗从谢女夸。

天上异香须有种,春来飞絮恨无家。

东风燕子知多少,珍重雕栏白玉花。

拼音

xì tǐng chuí yáng yìng lǜ xún,yù rén xiāng guǎn huà lián shēn。

qiān sī bì ǒu líng lóng wàn,yī juǎn bā jiāo wǎn zhuǎn xīn。

tí bà hóng chuāng gē huǎn huǎn,tīng lái qīng niǎo xìn chén chén。

tiān biān qià yǒu huáng gū hèn,chuī rù xiāo láng cǐ yè yín。

dào chù yīng huā huà fǎng qīng,xiāng féng zhǐ zuò kàn shān xíng。

jìng yīn yàn jìn luó pín huàn,shū wèi xiāng duō dù bù chéng。

kuì wǒ bái tóu wú yě xí,ràng jūn hóng fěn yǒu shī míng。

fēi qióng màn dào rén jiān shí,yī yè tiān fēng fǎn bì chéng。

cuò rèn wēi zhī gòng mù zhī,wù tā jǔ jǔ yǔ shī shī。

shū kuáng shī jiǔ suí tóng bàn,xì nì fēng guāng yì jiù shí。

huà lǐ lǜ yáng kān zèng bié,qū zhōng hóng dòu shì xiāng sī。

nián huá lǎo dà xīn qíng jiǎn,gū fù qú niáng shù shǒu shī。

diàn què jīn chán lóng bì shā,nào zhuāng chū bù dòu qiān huá。

cáng gōu jiǔ xiàng liú láng dǔ,kè zhú shī cóng xiè nǚ kuā。

tiān shàng yì xiāng xū yǒu zhǒng,chūn lái fēi xù hèn wú jiā。

dōng fēng yàn zi zhī duō shǎo,zhēn zhòng diāo lán bái yù huā。

作者介绍

吴伟业

清 · 1609年 - 1672年

吴伟业,字骏公,号梅村,太仓人。明崇祯辛未一甲二名进士,历官庶子。福王时,召拜少詹事。入国朝,授秘书院侍讲,擢国子监祭酒。他是明末清初著名诗人,与钱谦益、龚鼎孳并称“江左三大家”,又为娄东诗派开创者。长于七言歌行,初学“长庆体”,后自成新吟,后人称之为“梅村体”。有《梅村集》。

查看全部作品 →