鉴亭话别示及门诸子

文士相轻自古然,不妨褒贬让时贤。

众流浩荡争趋海,一木槎丫独拄天。

老马就衰犹识路,野狐虽幻枉谈禅。

书生报国无奇策,回首名山讲艺年。

拼音

wén shì xiāng qīng zì gǔ rán,bù fáng bāo biǎn ràng shí xián。

zhòng liú hào dàng zhēng qū hǎi,yī mù chá yā dú zhǔ tiān。

lǎo mǎ jiù shuāi yóu shí lù,yě hú suī huàn wǎng tán chán。

shū shēng bào guó wú qí cè,huí shǒu míng shān jiǎng yì nián。

作者介绍

郭柏荫

清 · ? - 1884年

清福建侯官人,字远堂。道光十二年进士。授编修。咸丰间会办本省团练,擢郎中。同治间历官江苏、广西、湖北巡抚,署湖广总督,曾镇压京山会党。旋以病乞归。

查看全部作品 →