古诗一首呈张孝达师

吾闻康回冯,怒触不周天。柱折地维绝,盘古错愕天皇愁。

可怜开辟费神力,纤儿撞坏谁能修?大哉娲皇鼓洪炉,补天乃用五色之石头。

中有一石不见收,孤悬天中如赘旒。我过石所闻石语,啾啾复唧唧。

尔何所怨?尔何所苦?高高者天厚者地,容汝顽躯那不足汝所。

石亦无所怨,石亦无所苦,如我辈行者,衮衮升天阊。

何况有人手持造化之橐钥,能以阴阳为炭炼五金,精写跃冶之不祥。

毋使散作蚩尤芒,范大千界铸成倚天长剑,先刳吞月痴蟆肠。

以次屠裂天狗,不教饕餮蚀太阳。然后一钓连六鳌,瀛海东尽断鳌足,分排八极支穹窿。

再更十二万年元会穷,永永不弛扶桑弓。昆冈互古无毒爓,石寿得与天地同,我独弃掷无怨恫。

拼音

wú wén kāng huí féng,nù chù bù zhōu tiān。zhù zhé dì wéi jué,pán gǔ cuò è tiān huáng chóu。

kě lián kāi pì fèi shén lì,xiān ér zhuàng huài shuí néng xiū?dà zāi wā huáng gǔ hóng lú,bǔ tiān nǎi yòng wǔ sè zhī shí tóu。

zhōng yǒu yī shí bù jiàn shōu,gū xuán tiān zhōng rú zhuì liú。wǒ guò shí suǒ wén shí yǔ,jiū jiū fù jī jī。

ěr hé suǒ yuàn?ěr hé suǒ kǔ?gāo gāo zhě tiān hòu zhě dì,róng rǔ wán qū nà bù zú rǔ suǒ。

shí yì wú suǒ yuàn,shí yì wú suǒ kǔ,rú wǒ bèi xíng zhě,gǔn gǔn shēng tiān chāng。

hé kuàng yǒu rén shǒu chí zào huà zhī tuó yào,néng yǐ yīn yáng wèi tàn liàn wǔ jīn,jīng xiě yuè yě zhī bù xiáng。

wú shǐ sàn zuò chī yóu máng,fàn dà qiān jiè zhù chéng yǐ tiān zhǎng jiàn,xiān kū tūn yuè chī má cháng。

yǐ cì tú liè tiān gǒu,bù jiào tāo tiè shí tài yáng。rán hòu yī diào lián liù áo,yíng hǎi dōng jǐn duàn áo zú,fēn pái bā jí zhī qióng lóng。

zài gèng shí èr wàn nián yuán huì qióng,yǒng yǒng bù chí fú sāng gōng。kūn gāng hù gǔ wú dú yàn,shí shòu dé yǔ tiān dì tóng,wǒ dú qì zhì wú yuàn dòng。

作者介绍

孙德祖

清 · 1840年 - 1905年

清浙江德清人,字彦清。同治六年举人,官长兴教谕。有《寄龛志》、《寄龛诗质》、《寄龛文存》等。

查看全部作品 →