阳明山人铜印歌和石庵师元韵

读书学道不适用,一腐儒耳非英雄。

先生少负经世略,骐骥一出凡马空。

批鳞折角遭谴责,只手欲捧榑桑红。

龙场兀坐素患难,生徒壁立和春风。

豁然中夜有心得,直如天地开屯蒙。

擒贼擒王一举手,叱嗟呼啸风雷从。

良弓善藏飞鸟尽,上追濂洛传心宗。

晚年再出平诸寨,秋鹰凛凛当霄翀。

功大德修世所忌,谁与前席陈深宫。

先生出处自了了,当时谣诼何其工。

岂知正学在宇宙,皎若日月行天中。

龙蛇尺蠖会屈蛰,鼷鼠之技惭终穷。

先生寿世三不朽,理学经济文章通。

摩挲遗印倍珍重,为想品诣千秋隆。

拼音

dú shū xué dào bù shì yòng,yī fǔ rú ěr fēi yīng xióng。

xiān shēng shǎo fù jīng shì lüè,qí jì yī chū fán mǎ kōng。

pī lín zhé jiǎo zāo qiǎn zé,zhǐ shǒu yù pěng fú sāng hóng。

lóng chǎng wù zuò sù huàn nán,shēng tú bì lì hé chūn fēng。

huō rán zhōng yè yǒu xīn dé,zhí rú tiān dì kāi tún méng。

qín zéi qín wáng yī jǔ shǒu,chì jiē hū xiào fēng léi cóng。

liáng gōng shàn cáng fēi niǎo jǐn,shàng zhuī lián luò chuán xīn zōng。

wǎn nián zài chū píng zhū zhài,qiū yīng lǐn lǐn dāng xiāo chōng。

gōng dà dé xiū shì suǒ jì,shuí yǔ qián xí chén shēn gōng。

xiān shēng chū chù zì le le,dāng shí yáo zhuó hé qí gōng。

qǐ zhī zhèng xué zài yǔ zhòu,jiǎo ruò rì yuè xíng tiān zhōng。

lóng shé chǐ huò huì qū zhé,xī shǔ zhī jì cán zhōng qióng。

xiān shēng shòu shì sān bù xiǔ,lǐ xué jīng jì wén zhāng tōng。

mó sā yí yìn bèi zhēn zhòng,wèi xiǎng pǐn yì qiān qiū lóng。

作者介绍

潘世恩

清 · 1770年 - 1854年

清江苏吴县人,初名世辅,字槐堂,号芝轩。乾隆五十八年状元。授修撰。嘉庆间历侍读、侍讲学士、户部尚书。道光间至武英殿大学士。充上书房总师傅,进太傅。卒谥文恭。有《思补斋集》等。

查看全部作品 →