漫成

愁将短发逢摇落,漫把残灯照寂寥。

两地身心悲夜鹊,五更钟鼓梦春潮。

惊寒柏叶垂垂静,向日霜华泫泫消。

怅望烟尘满长路,紫芝空长故山苗。

拼音

chóu jiāng duǎn fā féng yáo luò,màn bǎ cán dēng zhào jì liáo。

liǎng dì shēn xīn bēi yè què,wǔ gèng zhōng gǔ mèng chūn cháo。

jīng hán bǎi yè chuí chuí jìng,xiàng rì shuāng huá xuàn xuàn xiāo。

chàng wàng yān chén mǎn zhǎng lù,zǐ zhī kōng zhǎng gù shān miáo。

作者介绍

刘基

明 · 1311年 - 1375年

刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。

查看全部作品 →