登峨眉 毛澄 清 趋下大峨石,再过桫椤坪。来时险绝处,重到路欲平。风泉洒珠玉,就枕神魂清。孙翁古铜罐,量药手自烹。涧筱及崖杉,火发寒琴鸣。雷威披褐裘,雪中听松声。空山灭人迹,知君何处行。 拼音 qū xià dà é shí,zài guò suō luó píng。lái shí xiǎn jué chù,zhòng dào lù yù píng。fēng quán sǎ zhū yù,jiù zhěn shén hún qīng。sūn wēng gǔ tóng guàn,liàng yào shǒu zì pēng。jiàn xiǎo jí yá shān,huǒ fā hán qín míng。léi wēi pī hè qiú,xuě zhōng tīng sōng shēng。kōng shān miè rén jì,zhī jūn hé chù xíng。 作者介绍 毛 毛澄 清 · ? - ? 毛澄,字叔云,仁寿人。光绪庚辰进士,改庶吉士,授滕县知县。有《稚澥诗集》。 查看全部作品 →