兴化道中

漭沆连沧海,风吹一叶轻。

村从波际出,草逼浪痕生。

地阔无山影,天空有鸟鸣。

最怜釜底处,何日奏平成。

拼音

mǎng hàng lián cāng hǎi,fēng chuī yī yè qīng。

cūn cóng bō jì chū,cǎo bī làng hén shēng。

dì kuò wú shān yǐng,tiān kōng yǒu niǎo míng。

zuì lián fǔ dǐ chù,hé rì zòu píng chéng。

作者介绍

董讷

清 · 1639年 - 1701年

清山东平原人,字默庵,号俟翁,又号兹重。康熙六年进士,官编修。累擢至江南江西总督。为政持大体,有惠于民。因故降官。后以侍读学士再出为漕运总督。著有《柳村诗集》、《督漕疏草》。

查看全部作品 →