雨泊江岸登天门绝顶

我从南楚浮归{舟卬},中流浩荡乘长风。布帆高挂似飞鸟,飘翩直指天门东。

插江翠壁相对出,遥见突兀青蒙蒙。削成疑是巨灵掌,移置定出夸娥功。

须臾云起飞雨集,白头怒浪掀孤篷。舟师相呼入浦溆,系缆急傍菰芦丛。

兴来便携九节杖,思纵远目开心胸。潺潺绝涧蹋乱石,层层仄磴攀枯松。

振衣千仞发长啸,惊起雕鹘盘高空。崚嶒两崖势忽断,岷涛万里流当中。

始知楚关此天险,屹立一锁洪波冲。是时阴霞散晚霁,江光隐见磨青铜。

欲从牛渚呼谪仙,更向青山怀谢公。东望石头互亏蔽,迢迢天阙排巃嵷。

兴亡六代付逝水,人寰刺促悲安穷。终当挹取玉浆饮,上吸倒影骑飞龙。

拼音

wǒ cóng nán chǔ fú guī zhōu áng,zhōng liú hào dàng chéng zhǎng fēng。bù fān gāo guà shì fēi niǎo,piāo piān zhí zhǐ tiān mén dōng。

chā jiāng cuì bì xiāng duì chū,yáo jiàn tū wù qīng méng méng。xuē chéng yí shì jù líng zhǎng,yí zhì dìng chū kuā é gōng。

xū yú yún qǐ fēi yǔ jí,bái tóu nù làng xiān gū péng。zhōu shī xiāng hū rù pǔ xù,xì lǎn jí bàng gū lú cóng。

xīng lái biàn xié jiǔ jié zhàng,sī zòng yuǎn mù kāi xīn xiōng。chán chán jué jiàn tà luàn shí,céng céng zè dèng pān kū sōng。

zhèn yī qiān rèn fā zhǎng xiào,jīng qǐ diāo gǔ pán gāo kōng。léng céng liǎng yá shì hū duàn,mín tāo wàn lǐ liú dāng zhōng。

shǐ zhī chǔ guān cǐ tiān xiǎn,yì lì yī suǒ hóng bō chōng。shì shí yīn xiá sàn wǎn jì,jiāng guāng yǐn jiàn mó qīng tóng。

yù cóng niú zhǔ hū zhé xiān,gèng xiàng qīng shān huái xiè gōng。dōng wàng shí tóu hù kuī bì,tiáo tiáo tiān quē pái lóng sǒng。

xīng wáng liù dài fù shì shuǐ,rén huán cì cù bēi ān qióng。zhōng dāng yì qǔ yù jiāng yǐn,shàng xī dào yǐng qí fēi lóng。

作者介绍

王鸣盛

清 · 1722年 - 1798年

清江苏嘉定人,字凤喈,号西庄,又号礼堂、西沚。乾隆十九年进士。自编修历官至内阁学士兼礼部侍郎。以事降为光禄寺卿。南还居苏州三十年,卒于嘉庆二年十二月。工诗文,精史学,亦通经学。有《尚书后案》、《蛾术编》、《十七史商榷》、《耕养斋集》、《西庆始存稿》、《西沚居士集》。

查看全部作品 →