送稚存先生给假还里

一杯酒,相情亲,人生安得无故人。

相情亲,一杯酒,故人那得无分手。

去年春寒花未开,谷人先生摇艇走。

庭虚情满思念深,一日何尝不在口。

君无吴君膳羞恋,白云更不烦搔首。

英年幕府辟才贤,博学宫端冠师友。

信知综迹半风尘,未遽容颜全老丑。

何为匆匆卷装去,邂逅无由折杨柳。

君言令弟罢微员,昨接家书溘颓朽。

寒冗幸禄恩何酬,期功在官颜孔厚。

双凫乘雁足江湖,密筱疏松合箕帚。

闭门须多著书日,况今年才四十九。

古来良士不文章,世上枯坟竟谁某。

鸰原尽急归亦得,温树无言意非偶。

锡泉甘甘不吾负,到及新茶绿如韭。

但恐吴君解笑人,此行已落春花后。

拼音

yī bēi jiǔ,xiāng qíng qīn,rén shēng ān dé wú gù rén。

xiāng qíng qīn,yī bēi jiǔ,gù rén nà dé wú fēn shǒu。

qù nián chūn hán huā wèi kāi,gǔ rén xiān shēng yáo tǐng zǒu。

tíng xū qíng mǎn sī niàn shēn,yī rì hé cháng bù zài kǒu。

jūn wú wú jūn shàn xiū liàn,bái yún gèng bù fán sāo shǒu。

yīng nián mù fǔ pì cái xián,bó xué gōng duān guān shī yǒu。

xìn zhī zōng jì bàn fēng chén,wèi jù róng yán quán lǎo chǒu。

hé wèi cōng cōng juǎn zhuāng qù,xiè hòu wú yóu zhé yáng liǔ。

jūn yán lìng dì bà wēi yuán,zuó jiē jiā shū kè tuí xiǔ。

hán rǒng xìng lù ēn hé chóu,qī gōng zài guān yán kǒng hòu。

shuāng fú chéng yàn zú jiāng hú,mì xiǎo shū sōng hé jī zhǒu。

bì mén xū duō zhù shū rì,kuàng jīn nián cái sì shí jiǔ。

gǔ lái liáng shì bù wén zhāng,shì shàng kū fén jìng shuí mǒu。

líng yuán jǐn jí guī yì dé,wēn shù wú yán yì fēi ǒu。

xī quán gān gān bù wú fù,dào jí xīn chá lǜ rú jiǔ。

dàn kǒng wú jūn jiě xiào rén,cǐ xíng yǐ luò chūn huā hòu。

作者介绍

永瑆

清 · 1752年 - 1823年

清宗室,高宗十一子。乾隆五十四年封成亲王。嘉庆四年,一度在军机处行走,总理户部三库,旋以与定制不合,罢。工书法,闻明董其昌以三指握笔悬腕作书,乃广其说,作《拨镫法》推论书旨。书迹合刻为《诒晋斋帖》。卒谥哲。有《诒晋斋集》。

查看全部作品 →