题近香楼

四坐且莫喧,听我说此楼。清华旧里东北头,兴替甲子今三周。

丹棱沜边万泉出,贵家往往分清流。米园李园最森爽,其余琐琐营林丘。

千金大石卧野色,一夕小苑来边愁。内城有窟竟饮马,春草无场堪击球。

天地变化太平见,八极闲暇无烦忧。长白索公坐内阁,堂封实户轻王侯。

安知进宅事良有,但说旋马心诚羞。春明胜夺董宇定,金陵记掩王龛州。

圣人诰诫出深厚,《孝经》四字垂琳璆。保全委曲国体大,宠赂太甚民言浮。

相公犹嫌起无地,掌武苦欲名常留。荷花空对石矶冷,燕子亦知帘幕收。

南斋旧辈话恩遇,宪皇特诏登瀛州。宫壶赐沾艳侍从,集贤改榜崇儒修。

城南羸骖念奔走,苑东广厦教番休。蠹书一变华膴色,布被却向单寒求。

及开书房置师傅,遂许名儒来息游。李躬由来擅年学,苏秦不得千春秋。

繄余苦忆几老宿,草野本色酣岩幽。朱门蓬户底差别,黄发青镫心尚犹。

寅入申归事不废,五休十浣私得谋。恩波深长曷有极,表宁清贵真无俦。

虽然崇抱在铜钵,不惭通讲歌银舟。有时退食散情性,旧醅小榼相绸缪。

每携一味对咀嚼,肯复兼旬孤唱酬。葛山宫师九十二,硕果高映天南陬。

曾描八友作图画,昔也艳艳今悠悠。而我书房四十载,抱孙屡及师门投。

藏心故实说难了,满眼新欢来更稠。溪声树色工阅客,楼上光阴如传邮。

拼音

sì zuò qiě mò xuān,tīng wǒ shuō cǐ lóu。qīng huá jiù lǐ dōng běi tóu,xīng tì jiǎ zi jīn sān zhōu。

dān léng pàn biān wàn quán chū,guì jiā wǎng wǎng fēn qīng liú。mǐ yuán lǐ yuán zuì sēn shuǎng,qí yú suǒ suǒ yíng lín qiū。

qiān jīn dà shí wò yě sè,yī xī xiǎo yuàn lái biān chóu。nèi chéng yǒu kū jìng yǐn mǎ,chūn cǎo wú chǎng kān jī qiú。

tiān dì biàn huà tài píng jiàn,bā jí xián xiá wú fán yōu。zhǎng bái suǒ gōng zuò nèi gé,táng fēng shí hù qīng wáng hóu。

ān zhī jìn zhái shì liáng yǒu,dàn shuō xuán mǎ xīn chéng xiū。chūn míng shèng duó dǒng yǔ dìng,jīn líng jì yǎn wáng kān zhōu。

shèng rén gào jiè chū shēn hòu,xiào jīng sì zì chuí lín qiú。bǎo quán wěi qū guó tǐ dà,chǒng lù tài shén mín yán fú。

xiāng gōng yóu xián qǐ wú dì,zhǎng wǔ kǔ yù míng cháng liú。hé huā kōng duì shí jī lěng,yàn zi yì zhī lián mù shōu。

nán zhāi jiù bèi huà ēn yù,xiàn huáng tè zhào dēng yíng zhōu。gōng hú cì zhān yàn shì cóng,jí xián gǎi bǎng chóng rú xiū。

chéng nán léi cān niàn bēn zǒu,yuàn dōng guǎng shà jiào fān xiū。dù shū yī biàn huá hū sè,bù bèi què xiàng dān hán qiú。

jí kāi shū fáng zhì shī fù,suì xǔ míng rú lái xī yóu。lǐ gōng yóu lái shàn nián xué,sū qín bù dé qiān chūn qiū。

yī yú kǔ yì jǐ lǎo sù,cǎo yě běn sè hān yán yōu。zhū mén péng hù dǐ chà bié,huáng fā qīng dèng xīn shàng yóu。

yín rù shēn guī shì bù fèi,wǔ xiū shí huàn sī dé móu。ēn bō shēn zhǎng hé yǒu jí,biǎo níng qīng guì zhēn wú chóu。

suī rán chóng bào zài tóng bō,bù cán tōng jiǎng gē yín zhōu。yǒu shí tuì shí sàn qíng xìng,jiù pēi xiǎo kē xiāng chóu móu。

měi xié yī wèi duì jǔ jué,kěn fù jiān xún gū chàng chóu。gé shān gōng shī jiǔ shí èr,shuò guǒ gāo yìng tiān nán zōu。

céng miáo bā yǒu zuò tú huà,xī yě yàn yàn jīn yōu yōu。ér wǒ shū fáng sì shí zài,bào sūn lǚ jí shī mén tóu。

cáng xīn gù shí shuō nán le,mǎn yǎn xīn huān lái gèng chóu。xī shēng shù sè gōng yuè kè,lóu shàng guāng yīn rú chuán yóu。

作者介绍

永瑆

清 · 1752年 - 1823年

清宗室,高宗十一子。乾隆五十四年封成亲王。嘉庆四年,一度在军机处行走,总理户部三库,旋以与定制不合,罢。工书法,闻明董其昌以三指握笔悬腕作书,乃广其说,作《拨镫法》推论书旨。书迹合刻为《诒晋斋帖》。卒谥哲。有《诒晋斋集》。

查看全部作品 →