扬州杂咏

【其一】

竹西路径水边楼,邗上春波翠碧流。

二月东风吹不断,梅花如雪到扬州。

【其二】

日丽朱扉金兽镮,华严经出义熙闲。

犹思太傅风流在,手把围棋赌墅还。

【其三】

复磴层谿枕蜀冈,遥青近碧郁相望。

只因郡是欧阳守,江上青山到画堂。

【其四】

修禊城西春水清,红桥不见石桥横。

风帘双燕寻常换,不记当年崔伯亭。

【其五】

维扬丝管日纷纷,月夜箫声不可闻。

一赋芜城已悽怆,人间更有杜司勋。

【其六】

广陵立马意如何,横槊家风尔独多。

派步寒潮终自落,赋诗台上有悲歌。

【其七】

欲访江都小五台,但寻磬响过河来。

吴僧漫问能诗未,且看庭前绿萼梅。

【其八】

琼树花零大业年,更无宫苑颔云烟。

如何一夕江都梦,不到雷塘数亩田。

拼音

zhú xī lù jìng shuǐ biān lóu,hán shàng chūn bō cuì bì liú。

èr yuè dōng fēng chuī bù duàn,méi huā rú xuě dào yáng zhōu。

rì lì zhū fēi jīn shòu huán,huá yán jīng chū yì xī xián。

yóu sī tài fù fēng liú zài,shǒu bǎ wéi qí dǔ shù hái。

fù dèng céng xī zhěn shǔ gāng,yáo qīng jìn bì yù xiāng wàng。

zhǐ yīn jùn shì ōu yáng shǒu,jiāng shàng qīng shān dào huà táng。

xiū xì chéng xī chūn shuǐ qīng,hóng qiáo bù jiàn shí qiáo héng。

fēng lián shuāng yàn xún cháng huàn,bù jì dāng nián cuī bó tíng。

wéi yáng sī guǎn rì fēn fēn,yuè yè xiāo shēng bù kě wén。

yī fù wú chéng yǐ qī chuàng,rén jiān gèng yǒu dù sī xūn。

guǎng líng lì mǎ yì rú hé,héng shuò jiā fēng ěr dú duō。

pài bù hán cháo zhōng zì luò,fù shī tái shàng yǒu bēi gē。

yù fǎng jiāng dōu xiǎo wǔ tái,dàn xún qìng xiǎng guò hé lái。

wú sēng màn wèn néng shī wèi,qiě kàn tíng qián lǜ è méi。

qióng shù huā líng dà yè nián,gèng wú gōng yuàn hàn yún yān。

rú hé yī xī jiāng dōu mèng,bù dào léi táng shù mǔ tián。

作者介绍

永瑆

清 · 1752年 - 1823年

清宗室,高宗十一子。乾隆五十四年封成亲王。嘉庆四年,一度在军机处行走,总理户部三库,旋以与定制不合,罢。工书法,闻明董其昌以三指握笔悬腕作书,乃广其说,作《拨镫法》推论书旨。书迹合刻为《诒晋斋帖》。卒谥哲。有《诒晋斋集》。

查看全部作品 →