平山怀古 杜漺 清 隋宫旧址尽荒凉,一代繁华怨夕阳。清夜彩春啼鸟寂,红颜黄土野原香。星楼涵日浮空碧,御道连烟入望长。多少兴亡成底事,年年青草满雷塘。 拼音 suí gōng jiù zhǐ jǐn huāng liáng,yī dài fán huá yuàn xī yáng。qīng yè cǎi chūn tí niǎo jì,hóng yán huáng tǔ yě yuán xiāng。xīng lóu hán rì fú kōng bì,yù dào lián yān rù wàng zhǎng。duō shǎo xīng wáng chéng dǐ shì,nián nián qīng cǎo mǎn léi táng。 作者介绍 杜 杜漺 清 · 1622年 - 1685年 清山东滨州人,字子濂,号湄村。顺治四年进士。任直隶真定推官,屡决大狱。官至河南参政,兼理驿传盐法。行保甲,剔盐弊,尤以除溺女淹丧锢婢等事为善政。家世工书,至漺尤遒媚。有《湄村全集》、《湄村吟》等。 查看全部作品 →