赠丁俭卿

丁生十七气浩涆,权奇天骥脱羁绊。渥洼一出驰?云,俗眼何曾识豪骭。

纷纷少年抱一编,咿唔竟日力文软。彊命属词神不偕,文狐蒙戎杂青豻。

黑白不辨学贵耳,紫凤天吴漫璀璨。就中才质赋清白,情思昏如阅欹案。

问途略识歧中歧,倏复迷离舍书叹。俗师不导交衢舞,逼入荆榛作鼯窜。

剧怜含美不成章,明珠乃取石来锻。之子汲古转鹿卢,奥秘潭潭绝畔岸。

偶施意匠神鬼惊,移晷扫尽千兔翰。闭门独造喻甘苦,日不停披虑脱腕。

我察誉言恐溢美,清辞再阅发惊惋。未能空洞函古初,豹采斓斓巳彪焕。

闻子矢志穷群经,鄙怀结轖似冰泮。只空剽轻任血气,立足未定转离叛。

否则琐琐注虫鱼,枉是刓精订漫漶。古来文章有直路,俗工蟉纠自谩谰。

群经大义高丽天,照耀灵台日初旦。众家传注勿骤观,以我一筏涉混瀚。

我意成熟参众家,如一赤丝万珠贯。不然先入塞吾窍,得不及全失其半。

庄荀屈马择尤雅,筑墉亦欲资版干。此外高阁束数年,捧日目不见爝爟。

理明气定精内充,百派支流易区判。吁嗟圣道布经籍,独恃幽通协神断。

子观禋祀求焄蒿,洁齐郁鬯首重祼。腥爓荐熟后天事,精诚那寄众膴胖。

入途不正异时悔,势必糅错合冰炭。胸中疆界未申画,冰雪聪明亦凌乱。

纵使操管摹前民,浩朗青天黑云幔。丁生丁生知读经,至道坚刚有鍴钻。

小家训诂穷豪芒,耿耿元精日消散。名场文字况未技,专政愈非一代冠。

暗中福命夺人魄,黠者夤缘鬻珍玩。弥天挥洒糠与秕,见人学古目屡睅。

生也采豪幸天授,电光在舌闪烂烂。谝言交攻滋子疑,仗子慧剑力㨄捍。

宗经徵圣子所习,打雀慎勿费珠弹。筝琶得志訇钧天,空山素琴自操缦。

我闻前训转相语,不顾旁人笑漫汉。女床一鸟飞惊天,那待枋榆拙鸠唤。

只因姿骨病且丑,引镜生惭发颠汗。入塾受书二十载,鸡栖名不出里闬。

秃笔如冢有何用,供作劳薪执炊爨。酸咸历尽转爽口,剉我词锋失劲悍。

晨起诵经十忘几,批捩眊耗迨日旰。尚思攘袖挥麈氛,俗骨勤求大丹换。

矧子英年轶同辈,思理勃窣鲜遗算。积成学业昆仑丘,部娄群言只低看。

天生异材致实用,敢随众口妄褒赞。一时得失百年事,努力坛宇壮雕奂。

房驷精英踔万里,休学乡闾策款段。他时仰配古作者,不负奇书读《东观》。

拼音

dīng shēng shí qī qì hào hàn,quán qí tiān jì tuō jī bàn。wò wā yī chū chí niè yún,sú yǎn hé céng shí háo gàn。

fēn fēn shǎo nián bào yī biān,yī wú jìng rì lì wén ruǎn。jiàng mìng shǔ cí shén bù xié,wén hú méng róng zá qīng àn。

hēi bái bù biàn xué guì ěr,zǐ fèng tiān wú màn cuǐ càn。jiù zhōng cái zhì fù qīng bái,qíng sī hūn rú yuè yī àn。

wèn tú lüè shí qí zhōng qí,shū fù mí lí shě shū tàn。sú shī bù dǎo jiāo qú wǔ,bī rù jīng zhēn zuò wú cuàn。

jù lián hán měi bù chéng zhāng,míng zhū nǎi qǔ shí lái duàn。zhī zi jí gǔ zhuǎn lù lú,ào mì tán tán jué pàn àn。

ǒu shī yì jiàng shén guǐ jīng,yí guǐ sǎo jǐn qiān tù hàn。bì mén dú zào yù gān kǔ,rì bù tíng pī lǜ tuō wàn。

wǒ chá yù yán kǒng yì měi,qīng cí zài yuè fā jīng wǎn。wèi néng kōng dòng hán gǔ chū,bào cǎi lán lán sì biāo huàn。

wén zi shǐ zhì qióng qún jīng,bǐ huái jié sè shì bīng pàn。zhǐ kōng piāo qīng rèn xuè qì,lì zú wèi dìng zhuǎn lí pàn。

fǒu zé suǒ suǒ zhù chóng yú,wǎng shì wán jīng dìng màn huàn。gǔ lái wén zhāng yǒu zhí lù,sú gōng liú jiū zì mán lán。

qún jīng dà yì gāo lì tiān,zhào yào líng tái rì chū dàn。zhòng jiā chuán zhù wù zhòu guān,yǐ wǒ yī fá shè hùn hàn。

wǒ yì chéng shú cān zhòng jiā,rú yī chì sī wàn zhū guàn。bù rán xiān rù sāi wú qiào,dé bù jí quán shī qí bàn。

zhuāng xún qū mǎ zé yóu yǎ,zhù yōng yì yù zī bǎn gàn。cǐ wài gāo gé shù shù nián,pěng rì mù bù jiàn jué guàn。

lǐ míng qì dìng jīng nèi chōng,bǎi pài zhī liú yì qū pàn。xū jiē shèng dào bù jīng jí,dú shì yōu tōng xié shén duàn。

zi guān yīn sì qiú xūn hāo,jié qí yù chàng shǒu zhòng guàn。xīng yàn jiàn shú hòu tiān shì,jīng chéng nà jì zhòng hū pàng。

rù tú bù zhèng yì shí huǐ,shì bì róu cuò hé bīng tàn。xiōng zhōng jiāng jiè wèi shēn huà,bīng xuě cōng míng yì líng luàn。

zòng shǐ cāo guǎn mó qián mín,hào lǎng qīng tiān hēi yún màn。dīng shēng dīng shēng zhī dú jīng,zhì dào jiān gāng yǒu duān zuān。

xiǎo jiā xùn gǔ qióng háo máng,gěng gěng yuán jīng rì xiāo sàn。míng chǎng wén zì kuàng wèi jì,zhuān zhèng yù fēi yī dài guān。

àn zhōng fú mìng duó rén pò,xiá zhě yín yuán yù zhēn wán。mí tiān huī sǎ kāng yǔ bǐ,jiàn rén xué gǔ mù lǚ hàn。

shēng yě cǎi háo xìng tiān shòu,diàn guāng zài shé shǎn làn làn。pián yán jiāo gōng zī zi yí,zhàng zi huì jiàn lì zhōu hàn。

zōng jīng zhēng shèng zi suǒ xí,dǎ què shèn wù fèi zhū dàn。zhēng pá dé zhì hōng jūn tiān,kōng shān sù qín zì cāo màn。

wǒ wén qián xùn zhuǎn xiāng yǔ,bù gù páng rén xiào màn hàn。nǚ chuáng yī niǎo fēi jīng tiān,nà dài fāng yú zhuō jiū huàn。

zhǐ yīn zī gǔ bìng qiě chǒu,yǐn jìng shēng cán fā diān hàn。rù shú shòu shū èr shí zài,jī qī míng bù chū lǐ hàn。

tū bǐ rú zhǒng yǒu hé yòng,gōng zuò láo xīn zhí chuī cuàn。suān xián lì jǐn zhuǎn shuǎng kǒu,cuò wǒ cí fēng shī jìn hàn。

chén qǐ sòng jīng shí wàng jǐ,pī liè mào hào dài rì gàn。shàng sī rǎng xiù huī zhǔ fēn,sú gǔ qín qiú dà dān huàn。

shěn zi yīng nián yì tóng bèi,sī lǐ bó sū xiān yí suàn。jī chéng xué yè kūn lún qiū,bù lóu qún yán zhǐ dī kàn。

tiān shēng yì cái zhì shí yòng,gǎn suí zhòng kǒu wàng bāo zàn。yī shí dé shī bǎi nián shì,nǔ lì tán yǔ zhuàng diāo huàn。

fáng sì jīng yīng chuō wàn lǐ,xiū xué xiāng lǘ cè kuǎn duàn。tā shí yǎng pèi gǔ zuò zhě,bù fù qí shū dú dōng guān。

作者介绍

潘德舆

清 · 1785年 - 1839年

清江苏山阳人,字彦辅,一字四农。道光八年举人。大挑以知县分安徽,未到官。诗文精深,为嘉、道间一作手。说经力求古人微言大义,推崇程朱,而深恶道学之名。又谓救世必须废八股,改取士之制。有《养一斋集》。

查看全部作品 →