鸡鸣歌 潘德舆 清 万物冥冥,雄鸡一声。鸡声一作,天地清廓。天地清兮日当中,雄鸡声声声满空。空中百鸟聋瞆浪言语,天以鸡为晨昏之钟鼓。大声中宫小声羽,声虽宛转力轩举。我老闻之不能舞,雄鸡雄鸡吾负汝。 拼音 wàn wù míng míng,xióng jī yī shēng。jī shēng yī zuò,tiān dì qīng kuò。tiān dì qīng xī rì dāng zhōng,xióng jī shēng shēng shēng mǎn kōng。kōng zhōng bǎi niǎo lóng kuì làng yán yǔ,tiān yǐ jī wèi chén hūn zhī zhōng gǔ。dà shēng zhōng gōng xiǎo shēng yǔ,shēng suī wǎn zhuǎn lì xuān jǔ。wǒ lǎo wén zhī bù néng wǔ,xióng jī xióng jī wú fù rǔ。 作者介绍 潘 潘德舆 清 · 1785年 - 1839年 清江苏山阳人,字彦辅,一字四农。道光八年举人。大挑以知县分安徽,未到官。诗文精深,为嘉、道间一作手。说经力求古人微言大义,推崇程朱,而深恶道学之名。又谓救世必须废八股,改取士之制。有《养一斋集》。 查看全部作品 →