白崖洞

鸿蒙昔未分,积此千仞雪。

开天日月嫩,不能解顽结。

其根有融处,娄络成洞穴。

江穿日雷斗,撞捣忽中裂。

半随流水去,此矗面如截。

刚风吹老硬,万古不受涅。

下嵌若偏厂,楣屐失前列。

积阴养苔气,历久化苍铁。

蹲门绿虾蟆,一水漱其舌。

白日澹波光,寒森四山闭。

沈沈百尺潭,蟠蛰富诡谲。

骊龙常吐珠,腾光夜飞掣。

上下云间峰,见者大如月。

两岸尽悬壁,鬼愁径路绝。

自非藉舟桨,何以达灵窟。

我来仲夏末,周览叹奇兀。

攀深足余酸,题峻胆尚烈。

弟子黄精粥,先生胡麻屑。

石上一樽酒,了觉天地别。

逝将兹避世,岂独拟逃热。

倚醉放归桡,回首肝肺彻。

拼音

hóng méng xī wèi fēn,jī cǐ qiān rèn xuě。

kāi tiān rì yuè nèn,bù néng jiě wán jié。

qí gēn yǒu róng chù,lóu luò chéng dòng xué。

jiāng chuān rì léi dòu,zhuàng dǎo hū zhōng liè。

bàn suí liú shuǐ qù,cǐ chù miàn rú jié。

gāng fēng chuī lǎo yìng,wàn gǔ bù shòu niè。

xià qiàn ruò piān chǎng,méi jī shī qián liè。

jī yīn yǎng tái qì,lì jiǔ huà cāng tiě。

dūn mén lǜ xiā má,yī shuǐ shù qí shé。

bái rì dàn bō guāng,hán sēn sì shān bì。

shěn shěn bǎi chǐ tán,pán zhé fù guǐ jué。

lí lóng cháng tǔ zhū,téng guāng yè fēi chè。

shàng xià yún jiān fēng,jiàn zhě dà rú yuè。

liǎng àn jǐn xuán bì,guǐ chóu jìng lù jué。

zì fēi jí zhōu jiǎng,hé yǐ dá líng kū。

wǒ lái zhòng xià mò,zhōu lǎn tàn qí wù。

pān shēn zú yú suān,tí jùn dǎn shàng liè。

dì zi huáng jīng zhōu,xiān shēng hú má xiè。

shí shàng yī zūn jiǔ,le jué tiān dì bié。

shì jiāng zī bì shì,qǐ dú nǐ táo rè。

yǐ zuì fàng guī ráo,huí shǒu gān fèi chè。

作者介绍

郑珍

清 · 1806年 - 1864年

清贵州遵义人,字子尹,号柴翁。道光十七年举人,选荔波县训导。咸丰间告归。同治初补江苏知县,未行而卒。学宗许郑,精通文字音韵之学,熟悉古代宫室冠服制度。有《礼仪私笺》、《轮舆私笺》、《说文新附考》、《巢经巢经说》、《巢经巢集》等。

查看全部作品 →