千佛岩

神功谁所骋,劖凿到穹石。

造天千佛青,无地一江碧。

虚界独安立,征途挂今昔。

龙门题传讹,石柜咏可绎。

不知何处声,长啸苍崖划。

雷雨春倒悬,渊泉夜开坼。

孱蒙质所禀,调御性乃宅。

伊余为此县,敢惮凌凫舄。

拼音

shén gōng shuí suǒ chěng,chán záo dào qióng shí。

zào tiān qiān fú qīng,wú dì yī jiāng bì。

xū jiè dú ān lì,zhēng tú guà jīn xī。

lóng mén tí chuán é,shí guì yǒng kě yì。

bù zhī hé chù shēng,zhǎng xiào cāng yá huà。

léi yǔ chūn dào xuán,yuān quán yè kāi chè。

càn méng zhì suǒ bǐng,diào yù xìng nǎi zhái。

yī yú wèi cǐ xiàn,gǎn dàn líng fú xì。

作者介绍

陈奉兹

清 · 1726年 - 1799年

清江西德化人,字时若,号东浦。乾隆二十五年进士。自四川阆中知县擢茂州知州。金川之役,主炮局及修治桥路,劳绩甚著。在蜀二十年,官至按察使。后调河南,迁江苏,为江宁布政使九年,治以简静为主。有《敦拙堂集》。

查看全部作品 →