了如上人 戴梓 清 几载昙那寄客踪,妙香熏染得禅宗。回头发逐红尘断,合掌心将白马从。山径拾柴炊佛火,霜梯踏月报明钟。一瓢尚有兰陵味,洗向深潭化毒龙。 拼音 jǐ zài tán nà jì kè zōng,miào xiāng xūn rǎn dé chán zōng。huí tóu fā zhú hóng chén duàn,hé zhǎng xīn jiāng bái mǎ cóng。shān jìng shí chái chuī fú huǒ,shuāng tī tà yuè bào míng zhōng。yī piáo shàng yǒu lán líng wèi,xǐ xiàng shēn tán huà dú lóng。 作者介绍 戴 戴梓 清 · 1648年 - 1725年 清浙江钱塘人,字文开。通天文算法,能自制火器。三藩乱时,以布衣从康亲王杰书军,授道员。战后,得康熙帝召见,授侍讲,参与纂修《律吕正义》。后遭人谗毁,谪戍关东,靠售书画文字度日。所造“连珠铳”,实为原始机关枪。有《耕烟草堂诗钞》。 查看全部作品 →