李太史私酿清甘伪言远致因为长句戏之

漠漠春塘暧暧天,东风庭院敞芳筵。

一尊竹叶清堪鉴,四座梅花香欲燃。

惠水未通秦塞路,巴陵谁泛汉阳船。

十年梦断长安韨,一夕欢游古塞前。

西子心头应有属,文君眼角为谁传。

黄垆夜拥城边月,青幌晴摇洞口烟。

金谷鸟啼人未散,玉缸火冷主将眠。

拼音

mò mò chūn táng ài ài tiān,dōng fēng tíng yuàn chǎng fāng yán。

yī zūn zhú yè qīng kān jiàn,sì zuò méi huā xiāng yù rán。

huì shuǐ wèi tōng qín sāi lù,bā líng shuí fàn hàn yáng chuán。

shí nián mèng duàn zhǎng ān fú,yī xī huān yóu gǔ sāi qián。

xī zi xīn tóu yīng yǒu shǔ,wén jūn yǎn jiǎo wèi shuí chuán。

huáng lú yè yōng chéng biān yuè,qīng huǎng qíng yáo dòng kǒu yān。

jīn gǔ niǎo tí rén wèi sàn,yù gāng huǒ lěng zhǔ jiāng mián。

作者介绍

戴梓

清 · 1648年 - 1725年

清浙江钱塘人,字文开。通天文算法,能自制火器。三藩乱时,以布衣从康亲王杰书军,授道员。战后,得康熙帝召见,授侍讲,参与纂修《律吕正义》。后遭人谗毁,谪戍关东,靠售书画文字度日。所造“连珠铳”,实为原始机关枪。有《耕烟草堂诗钞》。

查看全部作品 →