能令公少年行

龚子自祷蕲之所言也。虽弗能遂,酒酣歌之,可以怡魂而泽颜焉。

蹉跎乎公!公今言愁愁无终。

公毋哀吟娅姹声沉空,酌我五石云母钟。

我能令公颜丹鬓绿而与年少争光风,听我歌此胜丝桐。

貂毫署年年甫中,著书先成不朽功。

名惊四海如云龙,攫拏不定光影同。

征文考献陈礼容,饮酒结客横才锋。

逃禅一意皈宗风,惜哉幽情丽想销难空。

拂衣行矣如奔虹,太湖西去青青峰。

一楼初上一阁逢,玉箫金琯东山东。

美人十五如花秾,湖波如镜能照容,山痕宛宛能助长眉丰。

一索钿盒知心同,再索班管知才工。

珠明玉暖春朦胧,吴歈楚词兼国风。

深吟浅吟态不同,千篇背尽灯玲珑。

有时言寻缥缈之孤踪,春山不妒春裙红。

笛声叫起春波龙,湖波湖雨来空蒙。

桃花乱打兰舟篷,烟新月旧长相从。

十年不见王与公,亦不见九州名流一刺通。

其南邻北舍谁与相过从?痀瘘丈人石户农。

嵚崎楚客,窈窕吴侬。

敲门借书者钓翁,探碑学拓者溪僮。

卖剑买琴,斗瓦输铜。

银针玉薤芝泥封,秦疏汉密齐梁工。

佉经梵刻著录重,千番百轴光熊熊,奇许相借错许攻。

应客有玄鹤,惊人无白骢。

相思相访溪凹与谷中,采茶采药三三两两逢,高谈俊辩皆沉雄。

公等休矣吾方慵,天凉忽报芦花浓。

七十二峰峰峰生丹枫,紫蟹熟矣胡麻饛,门前钓榜催词筩)。

余方左抽豪,右按谱,高吟角与宫,三声两声棹唱终。

吹入浩浩芦花风,仰视一白云卷空。

归来料理书灯红,茶烟欲散颓鬟浓。

秋肌出钏凉珑松,梦不堕少年烦恼丛。

东僧西僧一杵钟,披衣起展华严筒。

噫嚱!少年万恨填心胸,消灾解难畴之功?

吉祥解脱文殊童,著我五十三参中。

莲邦纵使缘未通,他生且生兜率宫。

拼音

gōng zi zì dǎo qí zhī suǒ yán yě。suī fú néng suì,jiǔ hān gē zhī,kě yǐ yí hún ér zé yán yān。

cuō tuó hū gōng!gōng jīn yán chóu chóu wú zhōng。

gōng wú āi yín yà chà shēng chén kōng,zhuó wǒ wǔ shí yún mǔ zhōng。

wǒ néng lìng gōng yán dān bìn lǜ ér yǔ nián shǎo zhēng guāng fēng,tīng wǒ gē cǐ shèng sī tóng。

diāo háo shǔ nián nián fǔ zhōng,zhù shū xiān chéng bù xiǔ gōng。

míng jīng sì hǎi rú yún lóng,jué ná bù dìng guāng yǐng tóng。

zhēng wén kǎo xiàn chén lǐ róng,yǐn jiǔ jié kè héng cái fēng。

táo chán yī yì guī zōng fēng,xī zāi yōu qíng lì xiǎng xiāo nán kōng。

fú yī xíng yǐ rú bēn hóng,tài hú xī qù qīng qīng fēng。

yī lóu chū shàng yī gé féng,yù xiāo jīn guǎn dōng shān dōng。

měi rén shí wǔ rú huā nóng,hú bō rú jìng néng zhào róng,shān hén wǎn wǎn néng zhù zhǎng méi fēng。

yī suǒ diàn hé zhī xīn tóng,zài suǒ bān guǎn zhī cái gōng。

zhū míng yù nuǎn chūn méng lóng,wú yú chǔ cí jiān guó fēng。

shēn yín qiǎn yín tài bù tóng,qiān piān bèi jǐn dēng líng lóng。

yǒu shí yán xún piāo miǎo zhī gū zōng,chūn shān bù dù chūn qún hóng。

dí shēng jiào qǐ chūn bō lóng,hú bō hú yǔ lái kōng méng。

táo huā luàn dǎ lán zhōu péng,yān xīn yuè jiù zhǎng xiāng cóng。

shí nián bù jiàn wáng yǔ gōng,yì bù jiàn jiǔ zhōu míng liú yī cì tōng。

qí nán lín běi shě shuí yǔ xiāng guò cóng?jū lòu zhàng rén shí hù nóng。

qīn qí chǔ kè,yǎo tiǎo wú nóng。

qiāo mén jiè shū zhě diào wēng,tàn bēi xué tuò zhě xī tóng。

mài jiàn mǎi qín,dòu wǎ shū tóng。

yín zhēn yù xiè zhī ní fēng,qín shū hàn mì qí liáng gōng。

qū jīng fàn kè zhù lù zhòng,qiān fān bǎi zhóu guāng xióng xióng,qí xǔ xiāng jiè cuò xǔ gōng。

yīng kè yǒu xuán hè,jīng rén wú bái cōng。

xiāng sī xiāng fǎng xī āo yǔ gǔ zhōng,cǎi chá cǎi yào sān sān liǎng liǎng féng,gāo tán jùn biàn jiē chén xióng。

gōng děng xiū yǐ wú fāng yōng,tiān liáng hū bào lú huā nóng。

qī shí èr fēng fēng fēng shēng dān fēng,zǐ xiè shú yǐ hú má méng,mén qián diào bǎng cuī cí tóng。

yú fāng zuǒ chōu háo,yòu àn pǔ,gāo yín jiǎo yǔ gōng,sān shēng liǎng shēng zhào chàng zhōng。

chuī rù hào hào lú huā fēng,yǎng shì yī bái yún juǎn kōng。

guī lái liào lǐ shū dēng hóng,chá yān yù sàn tuí huán nóng。

qiū jī chū chuàn liáng lóng sōng,mèng bù duò shǎo nián fán nǎo cóng。

dōng sēng xī sēng yī chǔ zhōng,pī yī qǐ zhǎn huá yán tǒng。

yī xì!shǎo nián wàn hèn tián xīn xiōng,xiāo zāi jiě nán chóu zhī gōng?

jí xiáng jiě tuō wén shū tóng,zhù wǒ wǔ shí sān cān zhōng。

lián bāng zòng shǐ yuán wèi tōng,tā shēng qiě shēng dōu lǜ gōng。

作者介绍

龚自珍

清 · 1792年 - 1841年

龚自珍,清代思想家、文学家及改良主义的先驱者。27岁中举人,38岁中进士。曾任内阁中书、宗人府主事和礼部主事等官职。主张革除弊政,抵制外国侵略,曾全力支持林则徐禁除鸦片。48岁辞官南归,次年暴卒于江苏丹阳云阳书院。他的诗文主张“更法”、“改图”,揭露清统治者的腐朽,洋溢着爱国热情,被柳亚子誉为“三百年来第一流”。著有《定庵文集》,留存文章300余篇,诗词近800首,今人辑为《龚自珍全集》。著名诗作《己亥杂诗》共315首。

查看全部作品 →