横石

出险复入险,目眩心长摇。

沧江忽一束,巨石当岩㠂。

槎丫藤外卷,窍穴风中号。

急流乱澎湃,众水喧嗷嘈。

冲波走逆浪,百丈连山腰。

来舟如轻凫,瞥眼不可招。

冥冥入暗谷,飒飒闻悲猱。

嗟哉造化奇,设险非一朝。

我闻垂堂戒,胡乃轻鸿毛。

作诗招征魂,日落风萧骚。

拼音

chū xiǎn fù rù xiǎn,mù xuàn xīn zhǎng yáo。

cāng jiāng hū yī shù,jù shí dāng yán áo。

chá yā téng wài juǎn,qiào xué fēng zhōng hào。

jí liú luàn pēng pài,zhòng shuǐ xuān áo cáo。

chōng bō zǒu nì làng,bǎi zhàng lián shān yāo。

lái zhōu rú qīng fú,piē yǎn bù kě zhāo。

míng míng rù àn gǔ,sà sà wén bēi náo。

jiē zāi zào huà qí,shè xiǎn fēi yī cháo。

wǒ wén chuí táng jiè,hú nǎi qīng hóng máo。

zuò shī zhāo zhēng hún,rì luò fēng xiāo sāo。

作者介绍

吴泰来

清 · ? - 1788年

清江苏长洲人,字企晋,号竹屿。乾隆二十五年进士,召试赐内阁中书。乞病归,筑遂初园于木渎。藏书多宋元善本。后应毕沅聘,主关中及大梁书院。有《净名轩集》、《砚山堂集》。

查看全部作品 →