北上感怀

倦鸟思一枝,枥马志千里。

营营劳生心,出入靡定止。

伊余朽钝材,懒拙更无比。

才疏乏世用,嗜僻惟书史。

虽非济时具,颇识素餐耻。

既怀黎民忧,妄意古人企。

宁知乖圆方,举足辄伤趾。

尘埃百病侵,贫窭万感累。

艰难幸息肩,迟莫窃所喜。

明时登骥騄,驽马但垂耳。

自非冀北姿,莫羡追风驶。

便欲解衣冠,躬耕向桑梓。

终怀葵藿恋,不慕沮溺诡。

潜阳动原隰,白日暧兰芷。

埘鸡戒晨鸣,客子驾行李。

萦纡越巘崿,浩荡涉风水。

淹留具区北,信宿沧江圯。

维时连年歉,道路多流徙。

官司职抚字,黔首皆赤子。

陈红太仓米,丰年所储偫。

为民备乏困,朝廷岂私此。

推馀补不足,兹实王政始。

臣子宜奉承,天威不违咫。

柰何簿书曹,暴慢蔑至理。

苟云出纳吝,当闵觳觫死。

呜呼草莽露,惨恻沟渎委。

闻之犹鼻酸,见者宜颡泚。

逾淮入大河,凄凉更难视。

黄沙渺茫茫,白骨积荒藟。

哀哉耕食场,尽作狐兔垒。

太平戢干戈,景物未应尔。

意者斯人徒,纵欲扰天纪。

鬼神赫震怒,咎戾良有以。

去年人食人,不识弟与姊。

至今盗贼辈,啸聚如蜂蚁。

长戈耀白雪,健马突封豕。

岂惟横山泽,巳敢剽城市。

途行绝稀少,空车但墙倚。

身行须结集,一寐四五起。

牧民岂无人,司寇亦有氏。

阵车不驱驰,大田无耒耜。

邦家禄食恩,岂为臣奉己。

山东古要地,燕赵犹唇齿。

况兹南北冲,津梁通远迩。

属当全盛时,四海同一轨。

庙堂多稷契,振举无遗弛。

勿云疥癣微,不足成疮痏。

滔天起滥觞,炎冈发星炬。

虞朝有分北,汉庭烦直指。

农夫植嘉谷,所务诛稂秕。

耕耘苟失时,雨露空沾洒。

威怀岂异任,守令职非痹。

端能慎黜陟,此辈何足弭。

故乡隔山川,前途塞荆枳。

青徐气萧索,河济俱泥滓。

痛哭贾生狂,长叹漆室悝。

何当天门开,清问逮下俚。

拼音

juàn niǎo sī yī zhī,lì mǎ zhì qiān lǐ。

yíng yíng láo shēng xīn,chū rù mí dìng zhǐ。

yī yú xiǔ dùn cái,lǎn zhuō gèng wú bǐ。

cái shū fá shì yòng,shì pì wéi shū shǐ。

suī fēi jì shí jù,pǒ shí sù cān chǐ。

jì huái lí mín yōu,wàng yì gǔ rén qǐ。

níng zhī guāi yuán fāng,jǔ zú zhé shāng zhǐ。

chén āi bǎi bìng qīn,pín jù wàn gǎn lèi。

jiān nán xìng xī jiān,chí mò qiè suǒ xǐ。

míng shí dēng jì lù,nú mǎ dàn chuí ěr。

zì fēi jì běi zī,mò xiàn zhuī fēng shǐ。

biàn yù jiě yī guān,gōng gēng xiàng sāng zǐ。

zhōng huái kuí huò liàn,bù mù jǔ nì guǐ。

qián yáng dòng yuán xí,bái rì ài lán zhǐ。

shí jī jiè chén míng,kè zi jià xíng lǐ。

yíng yū yuè yǎn è,hào dàng shè fēng shuǐ。

yān liú jù qū běi,xìn sù cāng jiāng yí。

wéi shí lián nián qiàn,dào lù duō liú xǐ。

guān sī zhí fǔ zì,qián shǒu jiē chì zi。

chén hóng tài cāng mǐ,fēng nián suǒ chǔ zhì。

wèi mín bèi fá kùn,cháo tíng qǐ sī cǐ。

tuī yú bǔ bù zú,zī shí wáng zhèng shǐ。

chén zi yí fèng chéng,tiān wēi bù wéi zhǐ。

nài hé bù shū cáo,bào màn miè zhì lǐ。

gǒu yún chū nà lìn,dāng mǐn hú sù sǐ。

wū hū cǎo mǎng lù,cǎn cè gōu dú wěi。

wén zhī yóu bí suān,jiàn zhě yí sǎng cǐ。

yú huái rù dà hé,qī liáng gèng nán shì。

huáng shā miǎo máng máng,bái gǔ jī huāng lěi。

āi zāi gēng shí chǎng,jǐn zuò hú tù lěi。

tài píng jí gàn gē,jǐng wù wèi yīng ěr。

yì zhě sī rén tú,zòng yù rǎo tiān jì。

guǐ shén hè zhèn nù,jiù lì liáng yǒu yǐ。

qù nián rén shí rén,bù shí dì yǔ zǐ。

zhì jīn dào zéi bèi,xiào jù rú fēng yǐ。

zhǎng gē yào bái xuě,jiàn mǎ tū fēng shǐ。

qǐ wéi héng shān zé,sì gǎn piāo chéng shì。

tú xíng jué xī shǎo,kōng chē dàn qiáng yǐ。

shēn xíng xū jié jí,yī mèi sì wǔ qǐ。

mù mín qǐ wú rén,sī kòu yì yǒu shì。

zhèn chē bù qū chí,dà tián wú lěi sì。

bāng jiā lù shí ēn,qǐ wèi chén fèng jǐ。

shān dōng gǔ yào dì,yàn zhào yóu chún chǐ。

kuàng zī nán běi chōng,jīn liáng tōng yuǎn ěr。

shǔ dāng quán shèng shí,sì hǎi tóng yī guǐ。

miào táng duō jì qì,zhèn jǔ wú yí chí。

wù yún jiè xuǎn wēi,bù zú chéng chuāng wěi。

tāo tiān qǐ làn shāng,yán gāng fā xīng jù。

yú cháo yǒu fēn běi,hàn tíng fán zhí zhǐ。

nóng fū zhí jiā gǔ,suǒ wù zhū láng bǐ。

gēng yún gǒu shī shí,yǔ lù kōng zhān sǎ。

wēi huái qǐ yì rèn,shǒu lìng zhí fēi bì。

duān néng shèn chù zhì,cǐ bèi hé zú mǐ。

gù xiāng gé shān chuān,qián tú sāi jīng zhǐ。

qīng xú qì xiāo suǒ,hé jì jù ní zǐ。

tòng kū jiǎ shēng kuáng,zhǎng tàn qī shì kuī。

hé dāng tiān mén kāi,qīng wèn dǎi xià lǐ。

作者介绍

刘基

明 · 1311年 - 1375年

刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。

查看全部作品 →