题瑞邸所藏宋文丞相蕉雨琴拓本

竹如意,击已碎。玉带生,交偏耐。《正气歌》成天地晦,半壁江山竟陆沈。

千秋留得孤琴在,庐陵大节照青史,手抚冰弦泪如水。

金瓯堕地缺不完,何况区区桐与梓。岂知忠愤所郁金石开,一弦一柱铿风雷。

冬青树老天水黯,丰城宝气难终埋。移宫换羽惊弹指,流水高山有知己。

遗响销沈六百年,一朝物色归藩邸。我观丞相琴,如见丞相心。

西台恸哭故人远,东山丝竹君恩深。柴市风酸悲绝调,蕉窗雨急凄余音。

七条飒飒森寒玉,古篆苍凉土花绿。谱出天风与海涛,哀音怨乱难终曲。

只今声价重球琳,三尺焦桐抵万金。澹墨数行留粉壁,夜深仿佛听龙吟。

拼音

zhú rú yì,jī yǐ suì。yù dài shēng,jiāo piān nài。zhèng qì gē chéng tiān dì huì,bàn bì jiāng shān jìng lù shěn。

qiān qiū liú dé gū qín zài,lú líng dà jié zhào qīng shǐ,shǒu fǔ bīng xián lèi rú shuǐ。

jīn ōu duò dì quē bù wán,hé kuàng qū qū tóng yǔ zǐ。qǐ zhī zhōng fèn suǒ yù jīn shí kāi,yī xián yī zhù kēng fēng léi。

dōng qīng shù lǎo tiān shuǐ àn,fēng chéng bǎo qì nán zhōng mái。yí gōng huàn yǔ jīng dàn zhǐ,liú shuǐ gāo shān yǒu zhī jǐ。

yí xiǎng xiāo shěn liù bǎi nián,yī cháo wù sè guī fān dǐ。wǒ guān chéng xiāng qín,rú jiàn chéng xiāng xīn。

xī tái tòng kū gù rén yuǎn,dōng shān sī zhú jūn ēn shēn。chái shì fēng suān bēi jué diào,jiāo chuāng yǔ jí qī yú yīn。

qī tiáo sà sà sēn hán yù,gǔ zhuàn cāng liáng tǔ huā lǜ。pǔ chū tiān fēng yǔ hǎi tāo,āi yīn yuàn luàn nán zhōng qū。

zhǐ jīn shēng jià zhòng qiú lín,sān chǐ jiāo tóng dǐ wàn jīn。dàn mò shù xíng liú fěn bì,yè shēn fǎng fú tīng lóng yín。

作者介绍

孙福清

清 · ? - ?

清浙江嘉善人,字补璇,号稼亭。咸丰元年举人,历任山西、广东知县,大理寺评事。曾刻乡先辈著述二十余种为《槜李遗书》。另有《望云仙馆诗钞》、《海南纪游草》。

查看全部作品 →