后观潮行

海风卷尽江头叶,沙岸千人万人立。

怪底山川忽变容,又报天边海潮入。

鸥飞艇乱行云停,江亦作势如相迎。

鹅毛一白尚天际,倾耳已是风霆声。

江流不合几回折,欲折涛头如折铁。

一折平添百丈飞,浩浩长空舞晴雪。

星驰电激望已遥,江塘十里随低高。

此时万户同屏息,想见窗棂齐动摇。

潮头障天天亦暮,苍茫却望潮来处。

前阵才平罗刹矶,后来又没西兴树。

独客吊影行自愁,大地与身同一浮。

乘槎未许到星阙,采药何年傍祖洲。

赋罢观潮长太息,我尚输潮归即得。

回首重城鼓角哀,半空纯作鱼龙色。

拼音

hǎi fēng juǎn jǐn jiāng tóu yè,shā àn qiān rén wàn rén lì。

guài dǐ shān chuān hū biàn róng,yòu bào tiān biān hǎi cháo rù。

ōu fēi tǐng luàn xíng yún tíng,jiāng yì zuò shì rú xiāng yíng。

é máo yī bái shàng tiān jì,qīng ěr yǐ shì fēng tíng shēng。

jiāng liú bù hé jǐ huí zhé,yù zhé tāo tóu rú zhé tiě。

yī zhé píng tiān bǎi zhàng fēi,hào hào zhǎng kōng wǔ qíng xuě。

xīng chí diàn jī wàng yǐ yáo,jiāng táng shí lǐ suí dī gāo。

cǐ shí wàn hù tóng píng xī,xiǎng jiàn chuāng líng qí dòng yáo。

cháo tóu zhàng tiān tiān yì mù,cāng máng què wàng cháo lái chù。

qián zhèn cái píng luó shā jī,hòu lái yòu méi xī xīng shù。

dú kè diào yǐng xíng zì chóu,dà dì yǔ shēn tóng yī fú。

chéng chá wèi xǔ dào xīng quē,cǎi yào hé nián bàng zǔ zhōu。

fù bà guān cháo zhǎng tài xī,wǒ shàng shū cháo guī jí dé。

huí shǒu zhòng chéng gǔ jiǎo āi,bàn kōng chún zuò yú lóng sè。

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →