笥河先生偕宴太白楼醉中作歌

红霞一片海上来,照我楼上华筵开。

倾觞绿酒忽复尽,楼中谪仙安在哉?

谪仙之楼楼百尺,笥河夫子文章伯。

风流仿佛楼中人,千一百年来此客。

是日江上同云开,天门淡扫双蛾眉。

江从慈母矶边转,潮到然犀亭下回。

青山对面客起舞,彼此青莲一抔土。

若论七尺归蓬蒿,此楼作客山是主。

若论醉月来江滨,此楼作主山作宾。

长星动摇若无色,未必常作人间魂。

身后苍凉尽如此,俯仰悲歌亦徒尔。

杯底空余今古愁,眼前忽尽东南美。

高会题诗最上头,姓名未死重山丘。

请将诗卷掷江水,定不与江东向流。

拼音

hóng xiá yī piàn hǎi shàng lái,zhào wǒ lóu shàng huá yán kāi。

qīng shāng lǜ jiǔ hū fù jǐn,lóu zhōng zhé xiān ān zài zāi?

zhé xiān zhī lóu lóu bǎi chǐ,sì hé fū zi wén zhāng bó。

fēng liú fǎng fú lóu zhōng rén,qiān yī bǎi nián lái cǐ kè。

shì rì jiāng shàng tóng yún kāi,tiān mén dàn sǎo shuāng é méi。

jiāng cóng cí mǔ jī biān zhuǎn,cháo dào rán xī tíng xià huí。

qīng shān duì miàn kè qǐ wǔ,bǐ cǐ qīng lián yī póu tǔ。

ruò lùn qī chǐ guī péng hāo,cǐ lóu zuò kè shān shì zhǔ。

ruò lùn zuì yuè lái jiāng bīn,cǐ lóu zuò zhǔ shān zuò bīn。

zhǎng xīng dòng yáo ruò wú sè,wèi bì cháng zuò rén jiān hún。

shēn hòu cāng liáng jǐn rú cǐ,fǔ yǎng bēi gē yì tú ěr。

bēi dǐ kōng yú jīn gǔ chóu,yǎn qián hū jǐn dōng nán měi。

gāo huì tí shī zuì shàng tóu,xìng míng wèi sǐ zhòng shān qiū。

qǐng jiāng shī juǎn zhì jiāng shuǐ,dìng bù yǔ jiāng dōng xiàng liú。

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →