归燕曲

玉露零阶叶飘井,巢燕差池去无影。

别路三千紫塞长,秋风一夜乌衣冷。

可怜欲别更徘徊,暮气繁华眼倦开。

易主楼台常似梦,依人心事总如灰。

珠帘十二斜阳下,凄凉几阅流红卸。

昔日抛花散绮筵,此时掠草辞歌榭。

海国回头雾百重,可应魂恋旧房栊。

玉京臂冷红丝断,神女钗归锦合空。

亦有江南未归客,年年社日曾相识。

故家子弟半飘零,芦花满地头俱白。

朱雀航边伴侣稀,郁金堂上故巢非。

抛残一样新团扇,辛苦三春旧舞衣。

感恩几辈同关盼,忍待明年更相见。

一任泥抛落月梁,那堪门掩无人院。

伯劳东去雁南来,百遍相呼誓不回。

天空自有低飞处,不是同心莫浪猜。

拼音

yù lù líng jiē yè piāo jǐng,cháo yàn chà chí qù wú yǐng。

bié lù sān qiān zǐ sāi zhǎng,qiū fēng yī yè wū yī lěng。

kě lián yù bié gèng pái huái,mù qì fán huá yǎn juàn kāi。

yì zhǔ lóu tái cháng shì mèng,yī rén xīn shì zǒng rú huī。

zhū lián shí èr xié yáng xià,qī liáng jǐ yuè liú hóng xiè。

xī rì pāo huā sàn qǐ yán,cǐ shí lüè cǎo cí gē xiè。

hǎi guó huí tóu wù bǎi zhòng,kě yīng hún liàn jiù fáng lóng。

yù jīng bì lěng hóng sī duàn,shén nǚ chāi guī jǐn hé kōng。

yì yǒu jiāng nán wèi guī kè,nián nián shè rì céng xiāng shí。

gù jiā zi dì bàn piāo líng,lú huā mǎn dì tóu jù bái。

zhū què háng biān bàn lǚ xī,yù jīn táng shàng gù cháo fēi。

pāo cán yī yàng xīn tuán shàn,xīn kǔ sān chūn jiù wǔ yī。

gǎn ēn jǐ bèi tóng guān pàn,rěn dài míng nián gèng xiāng jiàn。

yī rèn ní pāo luò yuè liáng,nà kān mén yǎn wú rén yuàn。

bó láo dōng qù yàn nán lái,bǎi biàn xiāng hū shì bù huí。

tiān kōng zì yǒu dī fēi chù,bù shì tóng xīn mò làng cāi。

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →