赠程厚孙时为厚孙作书与汪容甫定交

繄余抱黯陋,研弄鲜精业。

横陈抚遗经,诘屈口先嗋。

而解嗤俗儒,鲰论何哮呷。

识字得未曾,异同先摭扱。

赪颜强师承,抱膝未见韐。

细或吹牛毛,纡或旋螺甲。

虚或逃芒荒,挺或走偪狭。

六籍坐泥蟠,铿响谁与擖。

何如返崇山,沈冥守云匣。

何如老秦壁,甓甃任颓压。

虽然千百年,名义固非乏。

缅维炎纪英,纷纶工羽翣。

名象微言该,训诂精理洽。

下际闽洛彦,阐圣在心法。

亦坐门户烦,孽庶相攻劫。

所贵观其通,不废如裘袷。

亦如导支流,纳浸需启闸。

亦如冶洪炉,金沙融一霎。

谁为同心言,痒处与搔掐。

迩欣遘程子,高谈快倾峡。

为难有家世,此任在肩胛。

杰观卓不群,雄步坦无跲。

觇所下帷处,望气已为愶。

百城富拥桓,万轴架盈邺。

时出金石啸,声发不能喝。

遐哉作述心,旷世共呼?。

告我独学难,业成资辅夹。

奈何威凤资,友我等凫鸭。

我识江都汪,投分差可恰。

匪特经无双,群言工贯插。

平时气炎炎,可望难可狎。

论文忽幽渺,境拟月寒硖。

遂与俗殊尚,狂名纷喋喋。

知君求友殷,招来为飞札。

文阵各挽强,敌勍两无怯。

我为壁上观,目定不及眨。

名山让公等,吾行荷锄锸。

拼音

yī yú bào àn lòu,yán nòng xiān jīng yè。

héng chén fǔ yí jīng,jí qū kǒu xiān xié。

ér jiě chī sú rú,zōu lùn hé xiāo gā。

shí zì dé wèi céng,yì tóng xiān zhí xī。

chēng yán qiáng shī chéng,bào xī wèi jiàn gé。

xì huò chuī niú máo,yū huò xuán luó jiǎ。

xū huò táo máng huāng,tǐng huò zǒu bī xiá。

liù jí zuò ní pán,kēng xiǎng shuí yǔ kā。

hé rú fǎn chóng shān,shěn míng shǒu yún xiá。

hé rú lǎo qín bì,pì zhòu rèn tuí yā。

suī rán qiān bǎi nián,míng yì gù fēi fá。

miǎn wéi yán jì yīng,fēn lún gōng yǔ shà。

míng xiàng wēi yán gāi,xùn gǔ jīng lǐ qià。

xià jì mǐn luò yàn,chǎn shèng zài xīn fǎ。

yì zuò mén hù fán,niè shù xiāng gōng jié。

suǒ guì guān qí tōng,bù fèi rú qiú jiá。

yì rú dǎo zhī liú,nà jìn xū qǐ zhá。

yì rú yě hóng lú,jīn shā róng yī shà。

shuí wèi tóng xīn yán,yǎng chù yǔ sāo qiā。

ěr xīn gòu chéng zi,gāo tán kuài qīng xiá。

wèi nán yǒu jiā shì,cǐ rèn zài jiān jiǎ。

jié guān zhuó bù qún,xióng bù tǎn wú jiá。

chān suǒ xià wéi chù,wàng qì yǐ wèi xié。

bǎi chéng fù yōng huán,wàn zhóu jià yíng yè。

shí chū jīn shí xiào,shēng fā bù néng hē。

xiá zāi zuò shù xīn,kuàng shì gòng hū xié。

gào wǒ dú xué nán,yè chéng zī fǔ jiā。

nài hé wēi fèng zī,yǒu wǒ děng fú yā。

wǒ shí jiāng dōu wāng,tóu fēn chà kě qià。

fěi tè jīng wú shuāng,qún yán gōng guàn chā。

píng shí qì yán yán,kě wàng nán kě xiá。

lùn wén hū yōu miǎo,jìng nǐ yuè hán xiá。

suì yǔ sú shū shàng,kuáng míng fēn dié dié。

zhī jūn qiú yǒu yīn,zhāo lái wèi fēi zhá。

wén zhèn gè wǎn qiáng,dí qíng liǎng wú qiè。

wǒ wèi bì shàng guān,mù dìng bù jí zhǎ。

míng shān ràng gōng děng,wú xíng hé chú chā。

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →