颜鲁公名印歌

颜家世宝鲁公印,我初见之光夺矑。

倚天柱地赤文两,铜八分广径亦如。

何论仓籀孰秦汉,招摇输金造化炉。

公之灵爽照千古,洞天琳腴结蕊珠。

英英握拳透爪力,侃侃正士端人书。

相当印印锥罢画,小署纸尾腥红朱。

初疑砥罢卢奕面,泪痕血渍交模糊。

不然老臣忠义胆,一腔色正离方朱。

当时河北廿四郡,大名独邀天子呼。

世称鲁公不姓氏,况千载后鲰生乎。

口噤遑敢以手摸,触著恐犯蛟螭衙。

颇嫌官诰尚书印,九叠盘曲伤形模。

虽然物以人重耳,以此较彼徒区区。

诗成更乞印一纸,佩作肘后龙威符。

要扶心脏作正气,魂梦不敢流荒诬。

复愁雷电忽下取,神物一失如亡逋。

拼音

yán jiā shì bǎo lǔ gōng yìn,wǒ chū jiàn zhī guāng duó lú。

yǐ tiān zhù dì chì wén liǎng,tóng bā fēn guǎng jìng yì rú。

hé lùn cāng zhòu shú qín hàn,zhāo yáo shū jīn zào huà lú。

gōng zhī líng shuǎng zhào qiān gǔ,dòng tiān lín yú jié ruǐ zhū。

yīng yīng wò quán tòu zhǎo lì,kǎn kǎn zhèng shì duān rén shū。

xiāng dāng yìn yìn zhuī bà huà,xiǎo shǔ zhǐ wěi xīng hóng zhū。

chū yí dǐ bà lú yì miàn,lèi hén xuè zì jiāo mó hú。

bù rán lǎo chén zhōng yì dǎn,yī qiāng sè zhèng lí fāng zhū。

dāng shí hé běi niàn sì jùn,dà míng dú yāo tiān zi hū。

shì chēng lǔ gōng bù xìng shì,kuàng qiān zài hòu zōu shēng hū。

kǒu jìn huáng gǎn yǐ shǒu mō,chù zhù kǒng fàn jiāo chī yá。

pǒ xián guān gào shàng shū yìn,jiǔ dié pán qū shāng xíng mó。

suī rán wù yǐ rén zhòng ěr,yǐ cǐ jiào bǐ tú qū qū。

shī chéng gèng qǐ yìn yī zhǐ,pèi zuò zhǒu hòu lóng wēi fú。

yào fú xīn zàng zuò zhèng qì,hún mèng bù gǎn liú huāng wū。

fù chóu léi diàn hū xià qǔ,shén wù yī shī rú wáng bū。

作者介绍

黄景仁

清 · 1749年 - 1783年

黄景仁,清代诗人。字汉镛,一字仲则,号鹿菲子,阳湖(今江苏省常州市)人。四岁而孤,家境清贫,少年时即负诗名,为谋生计,曾四方奔波。一生怀才不遇,穷困潦倒,后授县丞,未及补官即在贫病交加中客死他乡,年仅35岁。诗负盛名,为“毗陵七子”之一。诗学李白,所作多抒发穷愁不遇、寂寞凄怆之情怀,也有愤世嫉俗的篇章。七言诗极有特色。亦能词。著有《两当轩全集》。

查看全部作品 →